Chùm thơ của Đỗ Thành Đồng ở Quảng Bình

Vanvn- Trời cho thi sĩ nhiều nỗi cô đơn hơn người thường để thực hiện sứ mệnh hiện thực hóa nỗi cô đơn. Nỗi cô đơn khi đi qua khối óc, cảm xúc của thi sĩ trở thành những đóa hoa lộng lẫy hương sắc.

Nhà thơ Đỗ Thành Đồng

Mỗi người nghệ sĩ có cách tạo sự cuốn hút, độc đáo cho sinh thể cô đơn của mình chứ không cứng nhắc nó trong trường biểu cảm âm tính. Dễ hiểu tại sao để cô đơn nở hoa, Đỗ Thành Đồng găm vào thơ rồi lại tìm cách tháo dỡ, rồi lại chạy trốn, rồi lại thanh tẩy. Càng chạy trốn cô đơn càng bám víu. Nỗi cô đơn trở thành một phần máu thịt thơ anh, làm nên cái thế độc-đạo-chữ của các thi tập: “Rỗng”, “Xác”, “Đá”, “Lửa”. Và cũng làm nên thế đứng riêng khác – đường vân của anh, sẵn sàng trở thành kẻ hành khất chính tâm hồn mình, mặc kệ dâu bể cuộc người: “tôi ăn mày hạnh phúc/ anh ăn mày nỗi đau/ thời gian bất lực/ đam mê cuộc người” (Vân Anh).

 

Có thể

 

Ai có thể thay đổi được tôi

sợi tóc giữa ngày hoang hóa

ánh mắt nước bạc phù sa

dòng lệ rang cát bỏng

 

ai có thể thay đổi được tôi

nỗi lòng nếp nhăn phố cổ

trái tim tượng đá đền thờ

câu thơ nhồi máu

 

tôi đã đi không hành lý thời gian

sợi rơm rối ngón chân bùn đục

tà áo rách buộc lời ru mẹ

nắng trên đầu chảy gót nhà quê

 

tôi có thể thay đổi được không

lời vọng từ lòng đất

khói hương dằng dặc kiếp người

nỗi sợ hãi hóa thạch

 

tôi có thể thay đổi được không

bờ mi cỏ dại

tiếng sơn ca lặng dưới thác ghềnh

con rắn bơi lồng ngực

 

hay vẫn là tôi sáng mai thức dậy

khom lưng quét rác ra đường

nhặt thơ bỏ vào túi áo

khổ đau mà

cười.

 

Khóc

 

Tôi không có nhiều nước mắt

nhân danh ai đó

đôi mắt tôi bấy lâu im lặng

cốt nhìn cho rõ đường dao

 

đằng nào cũng nhát chém vào thịt da

nỗi đau như lửa ngún

nào cứ phải gào thét thật to

nhân danh khóc vì ai đó

 

tôi biết nhiều kẻ khóc bằng ngón tay

khi đôi mắt đeo kính thời trang

nụ cười gửi gió lên mây

hàm răng nhai ảo tưởng

 

tôi không có nhiều nước mắt

giọt lệ học người chia ba

khóc dấu chân trên sa mạc trắng

khóc lưỡi dao chẳng còn chuôi

 

tôi khóc mình

khóc con chữ

có đuôi.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Mắt xưa

 

Từ trong lòng đất

từng ánh mắt trào lên

tiếng dế lan tỏa khắp cánh đồng

phục sinh giọt sương mặn chát

 

có phải ánh mắt của người xưa

theo cơn mưa vùi lấp

mang nỗi buồn nhân gian

và vô số niềm vui không xác thực

 

lang thang cùng ngọn gió cô đơn

sáng nay tôi đi nhặt

như ngày xưa mẹ dạy mót khoai xai*

dưới cơn mưa đói lả

 

có ánh mắt mọc mầm

sau một đêm hóng gió

ánh mắt lương thiện nhắc tôi

nhận ra tấm lưng còng của mẹ

 

tôi bật khóc như một đứa trẻ

nhìn cánh cò trắng phía chân mây

không còn ánh mắt nào ở lại với tôi

ngoài ngón tay cỏ dại.

___________

* Loại khoai lang sứt mẻ còn sót lại, lẫn trong đất sau thu hoạch đại trà. Lúc trời mưa lớn nổi lên trên bề mặt

 

Ghen 3

 

Buổi chiều lâm chung ngọn gió

nóng rát len từng ngón tay

bàn phím lên cơn dị ứng

nỗi nhớ đông nồm chéo mặt tây

 

anh vẫn biết đất trời nổi ghen

bởi yêu từng ngọn cỏ

gập mình bao trận mây mưa

nín thở chờ mùa chớp giật

 

anh là kẻ nấp mình cõi lá

đợi ô cửa xanh

chống chọi cơn ghen ngày gõ kiến

câu thơ băng bó mặt trời

 

chiều sẽ qua đi

cơn ghen sẽ lặn

chỉ còn anh trong đêm thăm thẳm

tìm tiếng chuông cho mình.

 

Mãnh liệt

 

Em có nhìn thấy không

những búp măng cào cấu vào đêm

đó là mãnh liệt niềm vui

sau những ngày cay đắng

 

em có nhìn thấy không

mặt trời sinh ra nắng

nhưng nắng lặn vào đêm

đó là mãnh liệt của tình yêu

đến giờ trăng trối

 

chúng ta chỉ là giọt sương

làm tiếng yêu cỏ lá

dù trong suốt đến vô cùng

cũng không giữ được mình

 

chỉ còn mãnh liệt trên môi

vị mặn.

 

ĐỖ THÀNH ĐỒNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *