Chùm thơ Cát Du: Người đàn bà đi trong mê lộ

Vanvn- “Người đàn bà thiền đã lâu mà không ngộ/ Khi ngộ rồi lại có một u mê/ Người đàn bà đi trong mê lộ/ Hốt nhiên lại gặp gió trời/ Thổi toang!”

Nhà thơ Cát Du tên khai sinh Phan Kim Dung, tốt nghiệp Đại học Tổng hợp TP HCM, từng công tác tại Cục Hải quan tỉnh Bình Dương, hiện ở phường Phú Cường, TP Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương. Cát Du là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 2012, đã xuất bản các tập thơ: Cảm (2004), Nàng (2010); được nhận Giải A Giải thưởng Huỳnh Văn Nghệ lần 3 (2000 – 2005) cho tập thơ Cảm.

Nhà thơ Cát Du

Người đàn bà lười

 

Người đàn bà lười

Ngủ muộn

Chẳng thèm mơ

Sáng ngày chẳng thèm mở mắt

Nàng đắm chìm trong thẳm đêm

Tìm kiếm chân dung mình

Không thấy chân dung màu gì

Cũng chẳng có hình dong

Chỉ thấy

Thân phận đùng đục và trái tim trong suốt

Đang đập

Thình thịch

Thình thịch

Trái tim tự hỏi

Sao mình không có hình dong?

Sao mình không có hình dong?

Não thầm thì

Hình dong chi?

Vẽ thế nào chả được

Nhưng để mình trong suốt

Khó lắm thay!

Khó lắm thay!

Người đàn bà bừng mắt

Thấy mình trong suốt

Chẳng có hình dong.

 

Đã chiều rồi sao thơ không đến?

 

Đã chiều rồi sao thơ không đến?

Mấy hôm rày thơ bỏ đi đâu?

Có phải thơ về thăm cánh đồng mùa lũ

Lúa Sông Hồng có trĩu hạt không?

Có đi ngang đền thờ Trưng Nữ

Thắp dùm em một nén nhang trầm

Tiện dịp ghé Tràng An một tí

Thăm đền thờ hai Đức Đinh Lê

Về Ba Vì đi lên Núi Tản

Thăm Sơn Tinh cùng với Vua Hùng

Chiều Hồ Gươm mênh mang nỗi nhớ

Sóng bồn chồn nghe khúc biệt ly

Đã chiều rồi sao thơ không đến?

Con mắt chuồn đỏ quạch chiều đông

Hay thơ về ngang qua Ải Bắc

Ngồi sụt sùi nhỏ lệ khóc Sao Khuê

Gió trùng trùng thơ về Pắc Pó

Ánh sao khuya dằng dặc lối về

Thơ về rồi

Về rồi

Thơ vươn vai Phù Đổng

Gánh trên vai hai chữ san hà

Chạy băng băng

 

Không rõ nguồn cơn

 

Người đàn bà không rõ nguồn cơn

Lắng nghe những âm thanh soàn soạt dưới bụng mình

Những thanh âm rất lạ

Như trồi lên từ nỗi buồn vạn kiếp

Trồi lên gương mặt người tình

Nỗi buồn u u

 

Người đàn bà không rõ nguồn cơn

Lắng nghe trái tim mình

Những âm thanh hỗn mang

Trôi về từ vạn kiếp

Không biết rẽ lối nào

Đứng ngóng ở ngã tư

 

Người đàn bà thiền đã lâu mà không ngộ

Khi ngộ rồi lại có một u mê

Người đàn bà đi trong mê lộ

Hốt nhiên lại gặp gió trời

Thổi toang!

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

Chuỗi nguyên

 

Không thể thêm được nữa

Dù là một kí tự

Kí tự có vần A

 

Vần A là bắt đầu

Bắt đầu một chuỗi khác

Chuỗi khác thì xáo trộn

Xáo trộn mới bắt đầu

Lại nảy sinh chuỗi khác

Em muốn là chuỗi nguyên

Hãy xếp em vần cuối

 

Vần cuối kết thúc rồi

Sự bắt đầu không thể

Làm sao yêu?

 

Hãy cho em ở giữa

Để có thể bắt đầu

Khi em muốn

và kết thúc

lúc em cần

mà vẫn trong một chuỗi

chuỗi nguyên

không xáo trộn

vạn ngày

yêu

 

Ngày hôm nay trôi chậm

 

Ngày hôm nay trôi chậm

Ai đã ghì trục quay của hành tinh?

Để em dừng ở phía hừng đông

Phía bắt đầu mọi thứ

Em bắt đầu con đường khác

Con đường chưa có ai đi

Hành trình đơn độc!

 

Anh đã đẩy em lên một con tàu không phanh

Đầy gió lạ

Gió hừng hực thổi

Em bay…

Bay

Bay

Bay về chân trời cũ

Chân trời của ngày thẳm

Ngày hai ta bén duyên

Ngày hai ta như hai chấm nhỏ

Chụm đầu nhau ở cuối đường viền chân trời

Lưỡi tìm nhau

Líu ríu

Tình đan

 

Ngày hôm nay trôi chậm

Con đường tình thênh thang

Một mình em đếm bước

Ngày vỡ rồi!

Ngày vỡ!

Đêm loang!

 

Đen

 

Sao chân em đen thế!

Em dẫm phải bóng mình ư?

Ừ, em dẫm bóng mình

Bóng mình đen

Chân em đen

Chân đen chạy khỏi bóng đen

Bóng đen chộp bàn chân nhỏ

Á!

Chân nhỏ tõm vào đêm

thút thít

thút thít

Có tiếng nấc

Đen!

 

Em không mang nổi một tình yêu

mạnh ngang nỗi chết

 

Những ngày mưa em thôi áo mỏng

Những ngày mưa phố Cổ rưng rưng

Chiều Mỹ Sơn một mình trút nắng

Áo vàng phai đẫm hạt mưa gầy

Em nhớ ngày nụ hôn ngòn ngọt

Em nhớ ngày môi đắm mắt mê

Trong phiêu diêu em thấy nỗi buồn

Của môi trễ và mắt thâm

Lại nhớ về phố Thị

Người đàn ông đứng dưới mưa

Làm gương mặt tinh si ướt nhèm

Gương mặt có nỗi đau của người

Bị đóng đinh trên thập giá

Có phải anh mang sầu riêng từ đất Thủ?

Ngày Lái Thiêu cất tiếng chối từ

Gương mặt em như mây như mưa

Phủ vào anh bóng tối

Phủ vào anh mê cuồng

Quán Nhẫn ngày chia xa

Kiếp phù du mỏng mảnh

Em làm sao mang nổi

Một tình yêu

Mạnh ngang nỗi chết

Ơi anh!

 

CÁT DU

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *