Chùm thơ Cao Xuân Thái: Đất quê mình ân nghĩa bốn mùa thơm

Vanvn- Nhà thơ Cao Xuân Thái quê Ninh Bình nhưng sinh trưởng ở Thái Lan, về nước sống và làm việc ở Hà Giang, khi lớn tuổi gắn bó với Tuyên Quang. Vượt qua bệnh nan y, gần giữa tuổi thất thập nhà thơ Cao Xuân Thái vẫn không ngừng sáng tác. Thơ ông giản dị trong cách diễn đạt, sâu sắc trong suy nghiệm và giàu hàm lượng văn hóa từ cảm hứng những vùng đất, môi sinh mà ông thấu hiểu, tri ân: “Từ ngàn xưa bên lở, bên bồi/ Trầm tích phù sa, bờ xôi ruộng mật/ Tần tảo bao đời mồ hôi khó nhọc/ Đất quê mình ân nghĩa bốn mùa thơm” (PH).

Nhà thơ Cao Xuân Thái

NHỚ CAO NGUYÊN

 

Phố cổ, Đồn Cao, Sì Phài, Mã Lủ

Mai xa rồi người còn nhớ ta chăng?

Ly cà phê đậm đà vị đắng

Mắt em nhìn đắm đuối đến xa xăm

 

Mang nỗi nhớ về xuôi bịn rịn

Bát thắng rền bỏng lưỡi lúc đêm đông

Quen và lạ ngày đầu anh đến

Vuông khăn thêu em gửi nhớ thương thầm

 

Lên Lũng Cú rẽ qua Phó Bảng

Gặp dãi dầu áo lính màu xanh

Chợ Ma Lé em đăm chiêu bán củi

Mong quê hương vơi bớt nhọc nhằn

 

Đá Đồng Văn để ta tin cậy

Đá ông cha từ những thuở nào

Đá lát đường dốc đèo cực bắc

Lũng Cẩm bồi hồi bát rượu em trao

 

Ta thương em rẫy nương khô khát

Cây ngô lên mồ hôi tưới đầm đìa

Mùa Xuân về đào phai xòe cánh

Hoa nở tràn em rực rỡ nhường kia

Cao nguyên, Cao nguyên dễ gì quên được

Mây cuối trời, mây trắng lại bay đi…

 

HOA LƯ

 

Thấp thoáng áo hoàng bào

Ngựa thong dong vượt dốc

Ngước nhìn lên Mã Yên

Đường quanh co trăm bậc

 

Bích Động sang Tam Cốc

Dâu xanh triền Hoàng Long

Nhớ tiếng thoi dệt lụa

Trăng nghiêng so Kinh thành

 

Lịch sử đi đường vòng

Cũng có khi đường thẳng

Đại Việt bóng cờ thiêng

Bay giữa trài cao rộng

 

Biển xa còn dội sóng

Nhắc một ngày dời đô

Vua, dân lo vận nược

Có non sông bây giờ

 

Bâng khuâng buổi tôi về

Chiều Hoa Lư nắng đổ

Bước lạc vào ngàn năm

Thì thầm trang huyền sử…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

SƠN VĨ NGANG TRỜI

 

Xuống chín thang

Gặp Nho Quế thác ghềnh

Lại khúc khuỷu dốc đèo Sơn Vĩ

Tà Ngày, Phìn Lò… ngang trời gió hú

Ngô trổ cờ ngàn ngạt dọc đường biên

 

Một quăng dao mà thăm thẳm vậy em

Mây viễn xứ như dòng sông chảy mãi

Nắng hong hanh thắm lên mùa hoa cải

Gió lạnh lùng chấp chới cánh thiên di

 

Điểm cực Đông bên cột mốc đi về(1)

Thương vùng đất đồng bào tôi bám trụ

Yêu mái trường đơn sơ tre nứa

Chiều một mình em xuống suối tìm rau

 

Mùa sương sa thầm nhắc về nhau

Cây bén rễ trên đất cằn sỏi đá

Nhân hậu, bao dung miền quê Sơn Vĩ

Ý chí con người bạt núi dựng biên cương…

 

Núi không che khuất bóng người thương

Xa xôi đấy mà thân gần ruột thịt

Một dải non cao, một miền đất nước

Ngút ngàn xanh Sơn Vĩ ngang trời…

__________

(1) Cột mốc 485, điểm cực đông tỉnh Hà Giang, vắt ngang bờ rào đất, phân chia lãnh thổ Việt Nam – Trung Quốc.

 

XỨ TUYÊN

 

Xứ xở của người đẹp

Của những câu then không tuổi

Dào dạt dòng sông, đổ tràn bóng núi

Tôn lên tầm vóc xứ Tuyên mình

 

Nhớ đời mẹ cha xuống biển lên rừng

Đã trụ lại chọn Tuyên làm bến đỗ

Phát hoang, đắp nền, sớm khuya nghèo khó

Vẫn dịu dàng vạm vỡ nét Tuyên xưa

 

Thương người đi mở cõi dựng cơ đồ

Lá chắn Bắc, che Thăng Long hào khí

Nước sông Lô đắp bồi mùa nhân nghĩa

Hồng Hà – dáng rồng khát vọng bay lên

 

Mây trắng cuối trời, mây trắng triền miên

Trầm mặc đại ngàn bốn mùa hoa thơm mãi

Từ Nà Hang sinh ra huyền thoại mới

Cuồn cuộn mõi ngày dòng điện về xuôi

 

Sông chảy qua thăm thăm thăm đời người

Dòng Phó Đáy cho thơ

Tân Trào Bác đến

Núi Hồng cao, lán Nà Lừa phách tím

Lối mòn đèo De heo hút mưa chiều

 

ĐÊM NGHE BỜ SÔNG ĐẤT LỞ

 

Lòng bồn chồn nghe đất lở bờ sông

Không chừng mất làng lúc nào không biết

Rời nhà mấy lần nghẹn nghào xơ xác

Nước mắt khô rồi cơ cực làng ơi!

 

Từ ngàn xưa bên lở, bên bồi

Trầm tích phù sa, bờ xôi ruộng mật

Tần tảo bao đời mồ hôi khó nhọc

Đất quê mình ân nghĩa bốn mùa thơm

 

Trước cây nhà vàng óng cây rơm

Vườn trái chín nghe tiếng chim cũng ngọt

Ngôi nhà mẹ sớm chiều vương khói bếp

Thả bình yên con cháu sum vầy

Thân thiết bến sông hò hẹn, chia tay

Em sóng sánh gánh chiều qua lối rẽ

Áo em mặc sáng màu hoa lý

Hương sả thơm mái tóc chảy dài

 

Trời đất thất thường, mưa nắng thiên tai

Lũ lụt, hạn khô bây giờ lở đất

Đêm không ngủ lòng đau quặn thắt

Rời đi đâu mảnh đất ông bà?

 

Bồi lở đời người sum họp, chia xa

Đã là quê làm sao bỏ được

Bao thảm họa từ rập rình sông nước

Làng thương nhau khuya sớm vẫn đỏ đèn…

 

CAO XUÂN THÁI

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.