Chùm thơ Bùi Thị Diệu ở Quảng Bình

Vanvn- Bùi Thị Diệu sinh năm 1980 tại Quảng Bình, tốt nghiệp ĐHSP Quy Nhơn ngành ngữ văn, hiện dạy học tại Quảng Bình. Với chị, thơ ca là sự sẻ chia và kết nối, là nơi kiếm tìm và gặp gỡ, là lên tiếng và lắng nghe bằng cả trái tim. Đọc chị, ta thấy sự rung động tinh tế, sâu sắc của một tâm hồn luôn hết mình với tình yêu, cuộc đời và thiên nhiên.

Nhà thơ Bùi Thị Diệu

Chiều hai mươi

 

cuối chân trời một chiều trong vắt

những cánh quạt quay gió đang ăn quá khứ

 

con bó gối nhìn mãi ra cánh đồng

giấc mơ hai mươi giấc mơ sài gòn

héo rụng xuống mùa bão lũ

 

con lại níu vào áo mẹ

tiếng thở dài vàng lên cây chanh trước ngõ

bầy chanh trĩu quả

xếp hàng dằng dặc muộn sầu

 

những đứa con lần lượt rời đi

những đứa con lũ lượt trở về

nắng ướt ngọn

bông lúa nhọc nhằn ngoi lên chớp ngớp

 

chiều trong vắt

con hai mươi xa xôi trong căn nhà thơ ấu

nơi chữ s từng rất xanh

 

trời sắp vào đêm

đêm mùa đông

 

cánh quạt xứ nào mải miết quay gió quê hương

đến sang năm là hăm mốt

 

Em làm sao đủ đốt mình thành ánh sáng

 

nhìn mãi vào bức hình đã phóng to đến từng cọng tơ

vẫn không nhận ra những đường nét cũ

ánh nhìn này thanh âm này

như đường gân trên chiếc lá giờ phai úa

hạt nở thành cây nghiệp quả

 

nhìn mãi vào tâm tưởng

vẫn không nhận ra sợi khói đã đổi màu từ bao giờ

tình yêu khiến em không đủ tinh tường

hay bởi trói buộc của nghiệt duyên

đến thời khắc này chỉ có thể tàn theo

không thể cởi

 

bến mê lầm

nào dễ quay đầu

em làm sao đủ đốt mình thành ánh sáng

cháy trước vực thẳm anh

 

hay em cũng đang ngụp lặn trong bến mê

từng vòm nguyệt quế rơi trong đêm trăng

thơm ngạt ngào không đã khát

 

em rửa mặt bằng nước mắt

nhìn mãi vào đêm

 

đêm trương ra như tim

ăn hết nỗi đau này thì vỡ

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

cùng rất nhiều mùa hoa

 

dưới vòm mây những chùm mận nghiêng chiều

này màu trắng, tinh khôi hay mất mát

 

chúng ta đã chạm vào đã tan ra bao mùa thương mến thanh xuân

mỗi hương sắc đều gọi tên kỉ niệm

như rực rỡ cúc vàng đại đóa cong cong từng cánh

xao xuyến thạch thảo những lần em đến

vừa sôi nổi vừa âu lo…

 

em cứ khóc đi hờn đi

níu giữ chiến đấu buông bỏ đi

chúng ta rong chơi một lần trong mãi mãi

đã nắm tay qua nhiều con phố

 

nhiều ngã rẽ cuộc đời

chia nhau một đôi giày tấm áo tờ thư cây cặp tóc

 

đã cô đơn trong nhiều góc khuất

nhớ nhau nghìn trùng tít tắp

một mình đi qua bao cơn mưa…

 

dưới vòm trăng nguyệt quế dâng hương

này ánh sáng, khoảnh khắc hay vĩnh cửu

 

bông cẩm tú cầu nói gì với đêm căn phòng nhỏ nơi em ở

ta làm bình gốm trắng

im nghe

 

giờ chỉ thèm ngồi bên em

rũ hết phong sương hồng trần như bông lau bạc đầu tựa cửa

này nước mắtngàn cánh dã quỳ tháng năm rực rỡ

giao thừa…

 

còn bông cúc vàng ở lại

 

Mẹ phơi chén đũa dưới nắng mùa đông

lũ thược dược lay ơn vừa thắm

lá cây nói cười

vị gừng thơm ngọt

 

những chiếc đũa gối vào nhau

xoay tròn

cô bé thành thiếu nữ

 

từ ngọn cây ổi sẻ

con mơ biển cả đại ngàn

 

những chiếc bát trắng tinh

khát nỗi đầy

giêng hai mùa gạo mới

 

tiếng còi tàu tha thiết gọi

đêm đêm

 

lũ trẻ bốn phương

giấc mơ đầy khói bếp

 

Mẹ phơi chén đũa dưới nắng mùng ba

tro giấy áo lả tả bay

đào hồng phai lả tả rơi

thế là hết tết

 

còn bông cúc vàng ở lại

ấm như mặt trời

 

hát đêm

 

trôi như ánh sáng

đêm nồng nàn

dư âm màu cỏ

 

ngưng đọng như đá

đêm tựa cửa

gió hững hờ buốt vai

 

từ người biết khát

từ tôi biết sầu

thương đóa trăng mười sáu

 

mùa xuân rất chín

bàn tay đã mềm

thinh không thanh vắng

 

giữa lá nghiêng về lá

đóa quỳnh thơm cựa mình

 

BÙI THỊ DIỆU

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.