Chùm thơ Biên Linh: Trí khôn lớn dần từ nét chữ đầu tiên

Vanvn- Nhà thơ Biên Linh là hội viên duy nhất Hội Nhà văn Việt Nam ở tỉnh Bình Phước thuộc Đông Nam Bộ. Họ tên đầy đủ Bùi Thị Biên Linh, sinh năm 1964 ở Thái Bình, tốt nghiệp cử nhân sư phạm văn và cử nhân kinh tế chính trị, nguyên là giáo viên Trường THPT Phước Bình, thị xã Phước Long, tỉnh Bình Phước chuyển sang làm phóng viên thường trú Thời Báo Văn Học Nghệ Thuật tại tỉnh biên giới này.

Nhà thơ Biên Linh

Các tác phẩm của nhà thơ Biên Linh đã xuất bản: Ý nghĩ ban mai (Thơ, NXB Hội Nhà văn 2015), Khoảng xanh miền nắng (Thơ, NXB Hội Nhà văn 2018), Gửi lại dấu yêu (Bút ký NXB Hội Nhà văn 2018), Bầu trời có nhiều vì sao (Ký sự, NXB Văn Học 2020), Sâu lắng mùa thu (Thơ – tiểu luận phê bình văn học, NXB Văn Học 2020).

Tác giả cũng đã nhận một số giải thưởng sáng tác văn học của địa phương và trung ương, như: Giải thưởng Khuyến Khích của UBTQ Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam cho tập thơ Ý nghĩ ban mai năm 2016 và tập bút ký Gửi lại dấu yêu năm 2019, Giải Nhất Cuộc thi “Tri ân Người thầy” năm 2017 của Báo Sinh Viên Việt Nam và Trung Ương Đoàn, Giải C Cuộc thi Văn học Bình Phước 5 năm lần thứ nhất 2016-2021 cho tập ký sự Bầu trời có nhiều vì sao,…

“Bố đã già đi mắt kém mất rồi/ Bàn chân bước cũng không còn thật nữa/ Nước mắt nghẹn ngang trái tim máu ứa/ Bao năm ròng sao con cứ thờ ơ?!”. Cùng với quê hương tuổi thơ, gia đình thì nghề giáo cũng trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ, sâu lắng thế giới thơ Biên Linh: Viên phấn trên tay nhìn mắt các em cười/ Tôi chợt thấy biết bao điều mới mẻ/ Hạt lúa, cọng rau nuôi lớn bao thế hệ/ Trí khôn lớn dần từ nét chữ đầu tiên”.

 

MƯA MÙA HÈ

 

Mùa hè

Hạt mưa lanh chanh

Chen nhau đậu vào bông phượng vỹ

 

Mưa mùa hè

Em yêu đến thế

Những buổi đi học về

Bứt lá che đầu làm nón

Chúng em đội màu xanh

Đi trong cơn mưa mùa hạ

Rúc rích tiếng cười núp trong chùm lá

Giọt mưa nào tỉnh nghịch thấm vào lưng

 

Cơn mưa đi qua cổng trường .

Khung cửa lớp tha thiết màu phượng đỏ

Mưa tạnh bao giờ

Chúng em không rõ

Nhưng trong đôi mắt bạn bè

Có những giọt mưa trong veo đọng lại

Như còn giữ mãi

Cơn mưa của những buổi tan trường

Mỗi đứa một chiếc ô bằng lá

Đội màu xanh về trong tiếng mưa rơi

 

MỘT MÌNH VỚI MÙA THU

 

Một mình tôi với mùa thu

Với trang giáo án tôi vừa soạn xong

Bao lần tôi tự dặn lòng

Đừng yêu ai để khỏi mong khỏi chờ .

 

Một mình tôi với mùa thu

Thân thương trang vở học trò của tôi

Ơ  kìa! Hoa  cúc nở rồi

Hương thơm se sẽ buông lơi quanh bàn!

 

Tự dưng… tôi thấy cô đơn

Và tôi vô cớ giận hờn không đâu

Còn đâu cái thưở ban đầu

Mùa thu có lỗi gì đâu với mình

Tranh của họa sĩ Nguyễn Anh Đào

MƯA VƯỜN NỘI

 

Em lắng nghe ,lắng nghe

Tiếng mưa ngoài cửa sổ

Hạt mưa rơi nho nhỏ

Dịu êm và thơm thơm

Sáng hôm sau ra vườn

Hoa vàng trên mặt đất

Em nhìn  hoài sau ,trước

Ồ! Đất còn khô nguyên

Thế cơn mưa hồi đêm

Nước đi đâu hết cả ?

Chạy vội về hỏi má

Xoa đầu em má cười:

– Không phải mưa con ơi!

Hoa làm mưa rơi đấy!

 

Sáng nay vừa thức dậy

Em lại ra thăm vườn

Trái sầu riêng vàng hươm

Chùm chôm chôm đỏ rực

Cả khu vườn sực nức

Hương thơm gần, thơm xa

Có phải những giọt mưa

Đã lặn vào trong đất

Đã lặn vào trong cây

Để đến sáng hôm nay

Mưa hoá thành mật ngọt

Trĩu vườn cây nội trồng!

 

CHIỀU MƯA KHÔNG QUÊN

 

Vâng, suốt đời con không thể nào quên

Buổi chiều mưa bố con mình về muộn

Nhà thì xa, mặt trời mây phủ kín

Đường trong rừng mau tối quá đi thôi.

 

Con vội vàng đi đã xa rồi

Vẫn thấy bố ở đằng sau một quãng

Trời sắp mưa .Gió ào ào thốc ngược

– Sao lại đi chậm thế bố ơi!

Con kêu to: “Đã sắp mưa rồi

Nhanh lên bố! Không thì mưa ướt rét”

– Con đi đi! Đừng đợi, mưa ướt rét

Tao còn xem lúa má thế nào!”

Con tin lời vội chạy thật mau

Sợ mưa ướt, sợ trúng mưa bị ốm .

Đường còn xa. Gió ào ào thốc ngược

Cây răng rắc rồi mưa như xối nước

Ngoái lại nhìn, bố vẫn ở đằng xa

 

Mắt bồn chồn, con đứng lại chờ

– Thôi về bố! Lúa mai xem cũng được!

Con nhăn nhó giục bố đi lên trước

Ở sau nhìn, con mới hiểu bố ơi!

Bố đã già đi mắt kém mất rồi

Bàn chân bước cũng không còn thật nữa

Nước mắt nghẹn ngang trái tim máu ứa

Bao năm ròng sao con cứ thờ ơ?!

 

SỚM MAI NÀY

 

Buổi sớm nay nắng đẹp đến xao lòng

Tôi bỗng nhớ những ban mai thưở trước .

Một phần cuộc đời có lẽ nào quên được!

Lá me bay mát rượi sân trường

 

Lá bàng chao – cánh bướm chập chờn

Con chích choè trên ngọn đa nghiêng ngó

Bài cô giảng xôn xao trang vở

Hoa bèo bồng nở tím dòng sông

 

Những ban mai thơm hương lúa đồng

Tiếng kẻng gọi bước chân người ra ruộng

Tôi nhớ quá! Những buổi mai bận rộn

Người nối người hối hả đi về.

 

Ban mai cánh cò thấp thoáng ven đê

Tuổi thơ ơi! Những buổi mai như thế

Ngọt lành lắm kỷ niệm thời thơ trẻ

Tôi mang theo đi suốt cuộc đời

 

Viên phấn trên tay nhìn mắt các em cười

Tôi chợt thấy biết bao điều mới mẻ

Hạt lúa, cọng rau nuôi lớn bao thế hệ

Trí khôn lớn dần từ nét chữ đầu tiên

 

BIÊN LINH 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *