Chú rùa bay – Truyện thiếu nhi của Nguyễn Hiệp – Kỳ 4

Vanvn- Chú rùa Út kỳ diệu của tôi đã bay vượt qua sóng dồi gió giật, dù có lúc bị đánh bạt, có lúc lạng người suýt rơi nhưng cuối cùng đã đáp xuống được trước mặt cha nuôi tôi. Nhìn đầu sợi thừng đã từ từ trườn xuống nước, tôi biết cha đã hiểu ý tôi nên nhận đầu cước từ rùa Út đã cẩn thận thu cước về phía mình để nắm được sợi thừng mà lần người theo vào bờ…

Nhà văn Nguyễn Hiệp

>> Chú rùa bay – Truyện thiếu nhi của Nguyễn Hiệp – Kỳ 1

>> Chú rùa bay – Truyện thiếu nhi của Nguyễn Hiệp – Kỳ 2

>> Chú rùa bay – Truyện thiếu nhi của Nguyễn Hiệp – Kỳ 3

 

Chương VIII:

Bay trong bão tố

 

Dạo này, rùa Út đã lớn phổng phao, mai to ngang chiếc thúng đựng gạo, cha nuôi phải nhờ người mua một tay lưới bén để kéo cá thì mới đủ cho Út ăn, nếu câu như trước nay thì cứ thiếu trước hụt sau. Mỗi lần đi thả lưới vô cha nuôi bao giờ cũng nhớ lặn lấy thêm hải miên và cỏ biển cho rùa Út. Tôi biết cha nuôi thương tôi nên mới thương Út đến như vậy. Mỗi lần cha nuôi lên ghe chèo đi là tôi với Út ra bãi đứng nhìn theo.

Lần này, tôi và Út đang đứng đợi cha nuôi về thì bầu trời chợt tối sầm lại, mây đen ùn ùn kéo tới rất nhanh. Bà Gió chẳng biết giận gì ai mà chém mạnh từng luồng, từng luồng rát mặt. Bà Gió là chúa “giận cá chém thớt”, tôi sống ở đảo nên quen quá rồi nhưng lần này thì bà làm dữ thiệt. Chắc là bão lớn! Bà Bão là chị ruột của bà Gió mà! Tôi và Út ba chân bốn cẳng chạy nhanh vào núp dưới chân hai tảng đá “Ông Tướng Quân”. Từ đây chúng tôi vẫn nhìn thấy cha nuôi đang hối hả thu lưới lên ghe. Lòng tôi như có lửa đốt khi nhìn thấy mây đen càng lúc càng sậm xịt, xa xa trong mịt mù u ám đe dọa kia là những tia chớp chốc chốc lại rạch roẹt sáng lòa.

Cha nuôi đã chèo ghe quay vào khiến tôi và Út đều mừng khấp khởi. “Cố lên ba ơi!” “Cố lên ba ơi!”… Biết là không cách gì ba nghe được vì ghe ba còn ở quá xa mà trời đất thì gầm gừ, rít rú, ràn rạt vầy nhưng tôi vẫn vừa nhảy lên vừa hét lớn. “Đôi khi hét thiệt to cũng làm cho người ta bớt sợ, phải không Út?!”, tôi ngồi xuống ôm ngang cổ Út thì thào, cũng là để tự trấn an mình.

Cơn bão ào tới dữ dội. Mặt biển tung sóng ầm ào. Trời đất tối tăm xám xịt một màu. Gió mạnh như những luồng roi quất đau điếng vào da thịt. Cha nuôi đang chèo cật lực vào bờ thì một con sóng cao ngất như một tòa nhà lớn từ phía sau ập tới. Chiếc ghe lộn nhào, lụp chụp, run rẩy mặc cho con sóng lùa đi. Nhìn thấy cha nuôi vừa bị hất văng ra thì một con sóng khác to hơn lại ào đến nhấn chìm lĩm, tim tôi như ngừng đập. Tôi chết điếng cuống cuồng nhào ra mép sóng gào thét “Cha ơi!” Cha ơi! Cha bơi vào đi! Con sợ quá!… Cha đâu mất rồi, cha ơi!”…

Mặt biển vẫn ầm ào dữ tợn. Bà Gió bà Bão vẫn “giận cá chém thớt” cắt cứa tung hê mọi vật. Mưa lại hùa thêm liên tiếp ném những hạt mưa đau rát vào mặt tôi. Rồi mưa thật lớn, đùng đùng, ào ào. Nước trút. Nước giật tứ phía. Chiếc ghe vẫn đang lật úp dập duềnh trong sóng nước nhưng không thấy bóng dáng cha nuôi. Tôi chạy đến đâu thì Út theo đến đó, là chạy cuống cuồng vậy thôi chớ không biết phải làm gì, chạy đến chỗ này nhón chân căng mắt nhìn, chạy đến chỗ kia nhón chân căng mắt nhìn. Vẫn không thấy cha nuôi đâu cả! “Út ơi! Cha nuôi bị trôi đi đâu rồi! Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ Út ơi? Không có cha nuôi mình biết làm sao bây giờ Út ơi!?”… Tôi ôm mặt khóc hu hu, nước mắt nhòa lẫn trong nước mưa ràn rụa trên mặt. Tôi gục xuống trong cơn tuyệt vọng, hai tay choàng lấy cổ rùa Út.

Chợt mắt tôi sáng lên khi vừa ngước lên. Nín bặt. Cha nuôi! Đúng là cha rồi! Một cánh tay cha đã bám vào được đáy ghe nhưng sóng to gió lớn dữ quá không thể bơi vào được. Tôi bật dậy như chiếc lò so chỉ cho Út coi: Ba đó! Ba đó! Út thấy chưa, thấy chưa, thấy chưa? Út nhìn rồi gật gật đầu. “Làm gì bây giờ? Làm gì bây giờ? Làm gì để cứu ba Út ơi?” Tôi hỏi Út rồi Út biết hỏi ai. Tôi hỏi mãi Út ngó lên nhìn tôi mãi. Cơn bão càng lúc càng tăng dần, có lúc tôi suýt bị bay thốc đi mấy lần.

Chợt tôi chạy băng đi, chạy hết bãi cát, chạy qua bến ghe, chạy hộc tốc lên hết những cấp đá dọc theo con đường bông sứ, chạy đến được nhà kho. Kho đóng khóa.   Tôi sựng lại, bất động, hai tay buông thỏng mặc cho nước mưa tuôn túa xối xả, mặc   gió quất từng luồng roi, từng luồng roi ghê gớm. Tôi không còn biết đau nữa. Tôi đứng đơ giữa trời đất. Tôi định chạy lên lấy dây thừng dây câu trong kho ra cứu cha nhưng oái oăm cha đã khóa kho mất rồi… Tôi chợt nhớ chỗ cha giấu chìa khóa dưới viên đá, mừng quá, tôi dùng hai tay đã tê lạnh của mình cố lật viên đá lên, đúng là có chìa khóa rồi… Mừng đến run giật người!

Cuộn dây thừng lớn tôi tròng lên vai, hai tay ôm thêm mấy cuộn cước câu nữa, cứ thế mà chạy. Lỉnh kỉnh, vướng víu và nặng nữa nên tôi cứ té lăn cù, cứ lồm cồm bò dậy mấy lần. Lại chạy. Chạy hộc tốc. Cha ơi! Chờ con nghen! Cha ơi! Chờ con! Chờ con! Tôi vừa chạy vừa thì thào một mình trong mưa gió bão bùng. Nước mưa, gió bão quất rát rạt, tôi vẫn chạy. Không kịp rồi, phải chạy nhanh nữa! Tôi ra lệnh cho mình mặc dù có lúc hai chân tôi muốn khụy xuống, cả người muốn đổ gục, lăn đi đâu thì lăn…

May quá! Cha vẫn còn ngâm mình trong sóng nước, một tay vẫn còn bám vào cái đáy ghe bị lật úp. Tôi lo sợ cha nuôi sẽ không chịu đựng nổi nữa mà buông tay chìm vào dòng nước đang hung hãn chờm lên thụp xuống kia. Sóng đổ ập từng cơn khủng khiếp như trời giáng. Gió rít mạnh đến khó mở mắt ra được. Tay tôi run lập cập nhưng vẫn cố gắng buộc một đầu cuộn cước vào người Út, định bụng khi cha nuôi nắm được đầu dây rồi tôi sẽ nối đầu kia vào dây thừng, tự khắc ba sẽ biết phải rút dây ra như thế nào. Giờ chỉ trông cậy hết vào Út thôi! Không ai có thể bơi được trong cơn bão dữ thế này.

“Út bơi ra chỗ ba đi!”… “Út bơi ra chỗ ba đi!”… “Út bơi ra chỗ ba đi!”… Vừa gút được mối dây tôi vội vàng chỉ ra chỗ ba vừa nói với Út, vừa vỗ về, năn nỉ. Có vẻ như Út không biết phải làm gì. Tôi quýnh quíu đưa đoạn dây cước cho Út thấy rồi chỉ tay về phía ba. Vẫn không động tĩnh. Đôi mắt Út vẫn ngơ ngơ. “Chắc là không kịp rồi!” Ý nghĩ ấy lầm tôi đau nhói trong ngực. Gió càng lúc càng giật dữ dội. Nỗi lo sợ đang thiêu cháy trong lòng, tôi hét lên: Bay! Bay! Bay đến chỗ ba đi mà Út! Ngay lúc ấy, điều kỳ lạ đã xảy ra! Tôi mừng hết lớn khi thấy Út mang sợi dây ào xuống mép sóng. Út ra sức quạt hai mái chèo, nhanh dần, nhanh dần, nhanh dần. “Bạch”… vừa nhô lên khỏi mặt nước một đoạn, Út đã rơi xuống lại làm nước văng tung tóe. Hai mái chèo lại nhanh dần, nhanh dần, nhanh dần… Đôi cánh trắng trên mai rùa đột ngột mọc lên như những tấm lụa dệt bằng ánh sáng. Và thật kỳ diệu, trong cơn cấp bách, Út đã nhô người lên khỏi mặt nước và bay ngược chiều gió bão, bay thật sự, bay như chim đại bàng lượn thẳng băng về phía trước. Không thể tưởng tượng nổi! Trước đây, Út bay lên một đoạn ngắn đã làm tôi mừng đến trào nước mắt, vậy mà bây giờ ngay trước mắt tôi và ba, Út đã bay lên ngoạn mục như một cánh đại bàng.

“Cố nữa Út ơi!”, tôi vừa tháo nhanh các vòng cước vừa cổ vũ Út trong nước mắt ràn rụa. Chợt Út chao lạng đi vì một luồng gió bạt quá mạnh. Tôi học theo cha nuôi miệng lầm rầm: Cầu trời khấn Phật cho sợi cước không bị đứt! Tôi đã nhìn thấy cái ngước mắt kinh ngạc của cha khi nhận ra chú rùa Út đang bay về phía mình. Nối nhanh đầu cước còn lại vào đầu sợi dây thừng rồi tôi nhảy nhảy lên, đưa đầu dây thừng lên cao cho ba thấy. Cha nuôi đã thấy, đã hiểu nên ba gật gật đầu mấy cái liền.

Chú rùa Út kỳ diệu của tôi đã bay vượt qua sóng dồi gió giật, dù có lúc bị đánh bạt, có lúc lạng người suýt rơi nhưng cuối cùng đã đáp xuống được trước mặt cha nuôi tôi. Nhìn đầu sợi thừng đã từ từ trườn xuống nước, tôi biết cha đã hiểu ý tôi nên nhận đầu cước từ rùa Út đã cẩn thận thu cước về phía mình để nắm được sợi thừng mà lần người theo vào bờ.

Gió bão càng lúc càng mạnh dần, tiếp tục ngồi ngoài bãi trống tôi sẽ bị thổi bay  ngay nên cầm một đâu dây thừng tôi lồm cồm bò vào tảng đá “Ông Tướng Quân”. Men người quanh tảng đá không biết bao nhiêu vòng tôi mới chịu buộc gút lại và áp mặt ôm chặt người vào tảng đá luôn. Người tôi muốn lả đi vì mệt nhưng tôi vẫn ráng hé mắt theo dõi ba đang chầm chậm nắm sợi dây thừng đưa người nhích dần vào bờ. Khi đã chắc là ba đang trườn người lên bãi cát tôi mới thiếp đi, không còn biết gì nữa.

Tỉnh lại tôi đã thấy mình đang nằm trong nhà, quanh người là chiếc mền dày và ngay cạnh giường là rùa Út đang giương đôi mắt trong veo nhìn tôi. Một lúc lâu sau, ba mới bước vào, hai tay bưng một tô cháo nóng đang bốc hơi nghi ngút…

Vậy là cha nuôi đã được cứu sống một cách thần kỳ nhờ rùa Út đã mang sợi dây bay qua cơn bão dữ… Tôi dần nhớ lại mọi chuyện và cảm thấy tự hào về người bạn nhỏ của mình vô cùng.

NGUYỄN HIỆP

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *