Chú rùa bay – Truyện thiếu nhi của Nguyễn Hiệp – Kỳ 3

Vanvn- Đợi con sóng rút xuống, tôi ẩy tay mạnh một cái cho Út lao ra làn nước. Út chao người trong cơn sóng rồi lẳng lặng, buồn bã bơi đi, bơi đi. Làn nước xanh chao chao, lóng lánh trong lòng nó những đường sáng cong lượn, hình như biển đang muốn nhắc đến những con đường mà ở đó, chúng tôi, tôi và năm bạn rùa quá thương của mình, phải luôn nghĩ đến những điều tốt đẹp, luôn- nghĩ- đến- những- điều- tốt- đẹp…

Nhà văn Nguyễn Hiệp ở Bình Thuận

>> Chú rùa bay – Truyện thiếu nhi của Nguyễn Hiệp – Kỳ 1

>> Chú rùa bay – Truyện thiếu nhi của Nguyễn Hiệp – Kỳ 2

 

Chương IV

Vũng Hải Miên chiều ấy

 

Út! Đi nhẹ nhàng thôi! Có nghe nhạc dưới chân không?! Tôi cúi xuống đưa một ngón tay lên miệng nói khẽ với nhóc rùa Út…

– Kẻ Hoang Đàng! Đi cho thẳng hàng! Vào giữa sống cát tiếng nhạc phát ra mới hay! Tôi quay qua nhắc nhóc rùa to con và mất trật tự nhất nhà…

– Cầu Ngói ơi là Cầu Ngói! Phải đi tới chớ, đứng lại là cản đường người khác, không biết à…

Thiệt sự là tôi vui nhưng rất mệt khi dẫn bầy rùa đi chơi trên bãi biển quanh chân đảo đèn, nhất là tập cho mấy nhóc tham gia vào trò chơi nhạc cát. Cứ phải thì thào, la lối nhắc nhở mãi, không phải lúc nào các chú nhỏ cũng biết nghe lời.

Một năm trôi qua, năm nhóc rùa vẫn gắn bó với tôi, chúng đã biết nghe vài hiệu lệnh từ những ngón tay gõ gõ và lời nói. Tôi đặt tên cho năm nhóc khi chúng  còn bé tẹo, giờ đây, nghe gọi đến tên chúng cũng đã nhận ra là “bạn chủ đang gọi mình”. Nhóc lớn nhất thích đi chơi xa báo hại tôi phải tìm mấy lần toát mồ hôi hột nên tôi đặt tên là Kẻ Hoang Đàng. Nhóc thứ hai có chiếc mai khá tròn và các gai quanh mép mai đều đặn nên gọi là Mai Tròn. Nhóc thứ ba giữa mai có sống nhô cao xếp lớp nên tôi gọi là Cầu Ngói (dựa vào câu chuyện ông tôi kể có cây cầu ngói ở ngoài xứ Quảng). Nhóc thứ tư có hai mái chèo trước phát triển khá to, đi nhanh nên nhóc có tên là Lực Sĩ. Nhóc út nhỏ con nhất, mỏng và dẹt, nên tên cũng đơn giản, gọi là Út thôi. Tôi cưng Út nhất, hay cho nhóc bò lên nằm ngủ trên ngực tôi. Có khi đang ngủ say tôi trở mình bất ngờ làm cho Út lăn lông lốc xuống giường, vài ba lần gì đó bị lật ngửa cứ quơ quơ mái chèo suốt cả đêm, thiệt tội nghiệp.

Loanh quanh đâu đó trở về, tôi sựng người khi bắt gặp cha nuôi đang ngồi chồm hổm xem say sưa mấy nhóc rùa của tôi. Tới gần tôi mới nhận ra cha nuôi đã nhặt về cho mấy nhóc rùa một con sứa biển tròn tròn, cơ thể trong veo. Biết tôi đứng ngay sau lưng nên cha nuôi nói luôn: “Rùa biển thích ăn sứa nhưng không phải là sứa lửa nghen, sứa lửa là loại có chấm đỏ trên thân rất độc. Bọn nhỏ này cả năm rồi mà chỉ tí tẹo, chúng nhịn đói giỏi nhưng phải cho ăn nhiều thì mới lớn nhanh. Rùa biển phải ăn thêm hải miên mới cứng cáp được. Ở vùng biển của mình có nhiều loài hải miên, loài nào rùa cũng ăn được. Hải miên giỏ hoa ở đáy biển sâu nhất, trên cạn hơn thì có hải miên ngón tay vàng, ngón tay tím, ngón tay đỏ, hải miên da voi, hải miên nậm rượu, hải miên túi tua, hải miên chanh… Hải miên có nhiều ở vũng nước phía đông đảo, khi nào con cần lấy thì nói ba chèo ghe chở đi hoặc sẵn ba đi câu cá ngang qua đó sẽ ghé lại lấy về một ít. Cha nuôi giảng giải thêm: Hải miên nhìn mắt thường thấy bất động vậy nhưng nó là động vật thân lỗ. Mỗi ngày, hải miên bơm rất nhiều nước qua các lỗ trên cơ thể để lọc lấy các sinh vật đơn bào bé nhỏ làm thức ăn. Phải lọc cả ngàn lít nước, chúng mới có được chút thức ăn và khí thở…

Tôi đã theo lên ghe vài lần chèo đi lấy hải miên. Sau, thấy tôi lặn sâu nguy hiểm nên cứ đi câu về là cha nuôi ghé lặn lấy hải miên cho luôn. Cũng có lúc ba còn đưa tôi mấy con cá để băm nhỏ cho rùa ăn. Mấy nhóc thích lắm, tranh nhau ăn, có khi nhóc Lực Sĩ còn hất Kẻ Hoang Đàng lật ngửa yếm lên trời làm tôi cười muốn đau bụng luôn.

Năm nhóc rùa của tôi dạo này đã lớn lên trông thấy, có nhóc mai đã bằng chiếc chiếc dĩa lớn. Khi cọ tắm cho mấy nhóc, mỗi lần nhấc chúng lên đã thấy nằng nặng đôi tay. Những bữa dắt rùa đi chơi ngoài bãi biển của tôi cũng ít dần đi, các bạn ấy chèo chân đi nhanh quá khiến tôi rượt theo muốn ná thở luôn. Chiếc thùng gỗ cũng đã chật cứng, mấy nhóc phải gác đè lên nhau mà ngủ.

Càng ăn nhiều càng lớn nhanh và càng lớn càng ăn nhiều. Đó là điều mấy nhóc rùa khiến cha con tôi bắt đầu đuối sức. Nhiều lần cha nuôi đi câu cá vào không đủ cá cho chúng, mà sóng to gió lớn quá cũng không lấy được bao nhiêu rong biển nên năm nhóc rùa đói cồn cào bắt đầu bò đi khắp nơi. Chúng trèo lên cả gối mền của cha nuôi tìm thức ăn.

Chuyện gì đến đã phải đến. Trong bữa ăn của hai cha con, ba dừng đũa nghiêm giọng nói với tôi: Biết là con sẽ buồn nhưng ba phải nói: Năm con rùa nay đã lớn, đã mạnh mẽ, đã tự bảo vệ được mình rồi. Con không thể sống với chúng mãi được, phải thả chúng về với biển cả con à!

Nghe vậy, tôi bỏ đũa không ăn nữa, chạy vụt ra bãi biển. Tôi xoài người, dựa lưng vào tảng đá “Ông Tướng Quân” mà lòng buồn rười rượi. Một lúc sau thì cha nuôi cũng tìm ra được tôi. Đứng dựa lưng vào tảng đá “Ông Tướng Quân” bên kia, cha nuôi im lặng nhìn tôi, mãi ông mới chậm rãi nói: “Chính… điều… người ta sợ hãi nhất… nhưng khi vượt qua được thì nó lại khiến người ta… trở nên mạnh mẽ… nhất…” Cha nuôi chỉ nói vậy rồi lại im.

Lúc ấy, tôi không nghĩ ngợi gì cả, lòng tôi đang chết điếng mà. Nghĩ tới cảnh phải xa lũ nhóc rùa thôi là tâm hồn tôi đã tan nát, còn hơi sức đâu nữa mà nghĩ ngợi gì. Nhưng đến tối, trong khi trằn trọc, chập chờn trên giường thì câu nói của cha nuôi đã quay trở lại, tôi ngạc nhiên biết mình nhớ không sót một tiếng nào. Dường như câu nói ấy đã nhập tâm một cách tự nhiên khiến tôi không cố mà vẫn nhớ mồn một vậy. Đúng là tôi đã rất sợ cái ngày phải chia tay! Tôi hít một hơi sâu, không khí căng tràn lồng ngực… Chợt tôi hiểu và đồng ý với cha nuôi, tôi sẽ vượt qua, sẽ mạnh mẽ.

Tôi cũng không ngờ cuộc chia tay trên bãi phía vũng Hải Miên lại diễn ra nhanh như vậy, (vũng Hải Miên là do tôi gọi tên như thế, chỉ tôi với cha nuôi biết). Chiều ấy, gió lấm lem. Gió rát. Hình như trong gió có mùi nước mắt! Bà Gió khó ở hay sao mà lúc lại tung bên này lúc lại hất bên kia khiến cát bay mù trời. Ngày thường vũng Hải Miên nước trong xanh như ngọc, nhìn thấy cả những thân hải miên tím đỏ lớp lớp dưới đáy nhưng giờ thì sóng đục bụi mù như có bàn tay khổng lồ nào đó cố tình khuấy nháo nhào cả lên. Từ Hòn Thụt, Hòn Thò bên ngoài vũng Hải Miên, sóng lớn ì đùng đập vào Hòn Thụt, nước lại lòn dưới gầm đá qua Hòn Thò trào ào ào xuống. Mọi thứ cứ khiến tôi muốn ù lỗ tai, đã buồn lại ồn ào ai mà chịu nổi! Cha nuôi chọn bãi trước vũng Hải Miên để thả rùa. Ba nói: Thứ nhất, vũng ấy có nhiều thức ăn cho rùa, thứ hai, rùa đã lớn, vũng càng sâu càng tốt, không có gì đe dọa chúng được. Hơn nữa, Hòn Thò, Hòn Thụt tạo dòng nước động nhẹ quanh năm góp phần làm cho  phù du phát triển, cỏ biển mọc cũng nhiều…

Cha con tôi đã ì ạch khiêng cả thùng gỗ, tức ngôi nhà của các bạn rùa, ra tận mép nước.

Ba đứng quay mặt đi để cho tôi tự tay nhấc từng bạn rùa đặt xuống mép nước. Thỉnh thoảng tôi thấy cha nuôi quay mặt lại nhìn, hai mắt ươn ướt nên biết lòng ba cũng ngập tràn lòng thương cảm, xót xa. Tôi vuốt vuốt tấm mai có những đường vân sáng trưng, mềm mại của chú rùa có những chân chèo to lớn, mạnh mẽ và rưng rưng nói:

-Lực Sĩ! Bạn về với biển đi nghen! Tạm biệt nhóc! Bạn chủ sẽ nhớ nhóc lắm, biết không?!…

Các mái chèo khua vội, bóng rùa lao vụt vào làn nước xanh. Tôi dõi mắt theo, dõi theo mãi. Khi đã hút bóng Lực Sĩ trong làn nước thì trước mắt tôi lại hiển hiện hình ảnh Lực Sĩ nhấn nhá từng mái chèo trên giồng cát ngày nào, cứ mỗi bước lại dừng, lại ngóc đầu nhìn tôi. Mỗi khi được tôi khen là đôi mắt Lực Sĩ ánh lên vui vẻ lắm. Thương quá những kỷ niệm! Không bao giờ chúng ta có một dịp nào để cùng nhau chơi đùa như những ngày qua, phải không Lực Sĩ?! …

Từ tầm xa cả chục mét, chợt Lực Sĩ ngóc đầu lên mặt nước, bạn ấy từ từ quay đầu lại nhìn. Tôi đưa tay vẫy vẫy mà nước mắt đầm đìa hai bên má. Tôi không còn nhớ mình đã khóc nấc bao lâu sau cú ngóc đầu nhìn lại của chú rùa Lực Sĩ thương mến ấy.

Mai Tròn tạm biệt tôi bằng một cú lộn nhào, bơi vòng tròn đến mấy lần rồi mới  giang mái chèo bơi thẳng ra biển. Cầu chúc cho bạn luôn sống hạnh phúc! Mai Tròn có nhớ lời của cha không?!  Hạnh phúc là… con đường mà ở đó ta luôn nghĩ đến những điều tốt đẹp đó bạn… Tôi ngồi bần thần mãi cùng những lời tâm sự thì thầm mà hai vai cứ chốc chốc lại rung giật, nước mắt cứ chảy tràn âm ấm xuống hai má.

Cầu Ngói không chịu xa tôi, phải ba lần đẩy bạn ấy xuống nước nhưng cả ba lần bạn ấy đều lạch bạch quay lại. Đến bên chân tôi bạn ấy nằm ẹp xuống, ngước đôi mắt trong veo nhìn tôi, cứ nhìn mãi thôi, không một tiếng ư hử. Tôi nói gì bạn ấy cũng giương đôi mắt buồn rười rượi ngây ngô ngó. Nằm ì ra đó, cơ thể không nhúc nhích, dường như bạn ấy vẫn không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao phải rời bạn chủ mà đi?! Tại sao lại chia tay?!… Cuối cùng, tôi phải chọn cách khó nhọc nhất là bơi cùng Cầu Ngói một đoạn rồi bất ngờ ngoặt người bơi ngược vào bờ. Trên làn nước xanh biếc êm ả, tôi rưng rưng khi nhìn cái chấm đen thân thương kia đã hơn ba lần xoay xoay ngó ngó vào bờ.

Kẻ Hoang Đàng đã tỏ ra mạnh mẽ hơn trong cuộc phân ly. Bạn ấy được thả vào nước như “cọp được thả vào rừng”, hớn hở bơi ào đi. Đang chuẩn bị chia tay với Út thì thật bất ngờ tôi thấy Kẻ Hoang Đàng quay lại cách bờ khoảng ba mét. Thôi rồi, tâm hồn kẻ cứng rắn nhất giờ cũng nhũn ra rồi! “Kẻ Hoang Đàng! Hãy sống mạnh mẽ cho đến ngày quay lại chính bãi bờ này mà sinh con nghen!”, tôi nhào ra mép con sóng vẫy tay liên hồi và nói thật to để át tiếng bà Gió. Khua mái chèo trụ một chỗ, đầu ngóc lên thật cao, hụp xuống rồi lại ngóc lên cao, đến lần thứ tư Kẻ Hoang Đàng mới xoay người bơi đi thật.

Út bịn rịn trong đôi tay tôi khá lâu. Tôi nâng Út lên áp vào má mình, hôn Út đến năm lần bảy lượt mới đặt Út xuống mép nước. Út quay người bò vội lên bờ. Tôi lại đặt Út xuống lại mép nước và nói: Chắc mẹ rùa của Út vui lắm khi biết có ngày này! Út phải về với biển! Biển mới là ngôi nhà thực sự và lâu dài… Không thèm nhớ Út đâu! Đi… đi… Đi đi! Sống hạnh phúc! Hãy sống hạnh phúc!… Đợi con sóng rút xuống, tôi ẩy tay mạnh một cái cho Út lao ra làn nước. Út chao người trong cơn sóng rồi lẳng lặng, buồn bã bơi đi, bơi đi. Làn nước xanh chao chao, lóng lánh trong lòng nó những đường sáng cong lượn, hình như biển đang muốn nhắc đến những con đường mà ở đó, chúng tôi, tôi và năm bạn rùa quá thương của mình, phải luôn nghĩ đến những điều tốt đẹp, luôn- nghĩ- đến- những- điều- tốt- đẹp.

NGUYỄN HIỆP

(Còn tiếp)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *