Bình minh phía trước – Tiểu thuyết của Nguyễn Trọng Luân – Kỳ 4

Vanvn- Bỗng một loạt AK rồ lên. Dưới bờ suối cạn có tiếng chó kêu ăng ẳng. Thành Ích chạy vội xuống bờ cát vàng thì thấy thằng Đấu xách súng đứng mặt như mếu. Đấu còi bảo, mẹ cha mấy con chó nó tranh nhau cắn xé chân tay người. Tao bắn lũ chó khốn nạn ấy đấy. Thôi tao đéo uống uống nước ở đây nữa. Con suối này biết bao nhiêu là xác người…

Nhà văn Nguyễn Trọng Luân

>> Bình minh phía trước – Tiểu thuyết của Nguyễn Trọng Luân – Kỳ 3

>> Bình minh phía trước – Tiểu thuyết của Nguyễn Trọng Luân – Kỳ 2

>> Bình minh phía trước – Tiểu thuyết của Nguyễn Trọng Luân – Kỳ 1

 

24.

Nhật kí của Trung đội trưởng Quyết ghi:

Ngày… tháng… năm…

Chả biết bây giờ thằng Hán Vân Đồn ở đâu? Liệu nó có được đi học đại học tiếp hay không? Sức khỏe ấy cũng khó khăn cho nó lắm. Mình bổ sung vào chiến trường cùng đợt quân Quảng Ninh toàn những thằng to khỏe nhanh nhẹn. Thằng nào cũng nghịch như quỷ mà thương nhau đứt ruột. Lần đầu tiên mình mới hiểu người ta nói người khu mỏ ăn sóng nói gió mà thâm trầm sâu xa. Thằng Hán lúc thì gọi là Hán Vân Đồn lưc thì gọi là“Hán đảo”. Nhà nó ở tít ngoài một hòn đảo cuối Bái Tử Long. Nghe chúng nó bảo thế chứ cả đời mình đã biết biển là gì đâu. 

Vừa cắm cờ hiệp định xong, kẻ địch đã đưa quân phá hoại hiệp định. Chúng cho quân lấn chiếm vùng của ta. Tiểu đội mình được lệnh cùng đi với tổ cối 82 vác vai của tiểu đoàn luồn sâu vào đường 14 đánh tập kích. Nhận lệnh thằng nào cũng sương sướng. Sướng vì sẽ ra mặt đường mà tẩn nhau khỏi phải chui rừng chui rú nữa. Đánh nhau mà cứ phải né phải núp khó chịu bỏ mẹ. Lính ta nhiều khi cứ bảo nhau anh hùng thì việc gì phải núp. Nhưng rồi thằng nào cũng sờ sợ. Sợ vì lính ta ở mãi trong rừng như người cớm nắng, thò ra khỏi rừng là choáng là chói tai lóa mắt. Rõ thật là phải một vài trận mới quen mới định hình được tinh thần mới. Biết mình là sinh viên nên thằng Hán đảo và cả tiểu đội Quảng Yên cũng hơi quý mến. Cái thằng tên Đỗ Chủng người sắt như cái dầm chèo luồn rừng nhanh như sóc. Nó bảo quê tao là một vùng rừng rậm rạp ven biển mà cha ông đã làm nên sử sách đấy nhá. Thằng nào không biết chuyện nhà Trần cắm cọc đánh giặc Nguyên Mông thì đừng có hòng biết thế nào là chống ngoại xâm. Đêm đêm nghe thằng Chủng kể chuyện bãi cọc Bạch Đằng, nghe thằng Hán kể chuyện Trần Khánh Dư dụ địch ở Vân Đồn mình cứ như cậu học trò ngơ ngác. Những người đồng đội của mình đấy, họ vừa là bạn vừa là em là anh vừa là người thầy với mình. Người ta bảo đời bộ đội là một trường đại học quả là không sai. Nhưng mà cái trường đại học này hay chết sinh viên quá. 

Tết xong mới được hai tuần. Tiểu đội mình ra đến ngã ba An Mỹ. Chỗ này có một đường rẽ về Phú Bổn một đường chạy về Buôn Mê Thuột. Địch chốt ở đây có vẻ vững chãi đã nhiều năm. Lần đầu tiên chúng bị quân ta gõ đạn cối vào đầu rồi chuồn mất hút. Cứ thi thoảng tổ luồn sâu dựa vào du kích lại bê cối đến một khu vườn nào đấy thả vài quả rồi lại rút. Con đường quốc lộ chạy lên núi Hàm Rồng đầy hoa vàng cỏ xanh bỗng trở thành con đường chết chóc. 

Hai năm sau Quyết là trung đội trưởng và lại một cuộc hành quân đi về đúng nơi tiểu đội mình đã trú quân để phục kích đường quốc lộ đoạn ngã ba An Mỹ. Những chiến sĩ ngày ấy người đã hi sinh, người thì bị thương ra Bắc người thì là tiểu đội trưởng chuyển đi trung đội khác chỉ còn Đỗ Chủng là tiểu đội trưởng cùng trung đội.

Nhật kí của Trung đội trưởng Quyết ghi:

Ngày tháng  năm 1975.

Thế là đã hết một ngày hành quân. Hành quân từ sáng mặt trời ở bên má trái đến lúc mặt trời xuống dưới cằm má bên phải mới dừng lại. Không có cuộc họp nào về hành quân chỉ thấy bảo đi là đi, mà mang đi tất tật không bỏ lại cái gì chỉ trừ mấy nương sắn. Trung đội mình oải vì đeo hai con lợn con chừng hơn mười ký. Những anh nào đến phiên cõng lợn thì được chuyển bao gạo và bao đạn saang cho người khác. Hôm đầu chưa có kinh nghiệm lợn đái ướt hết ba lô khai khú. Nước đái lợn ngấm vào lưng áo, nắng lên cả lưng xót như xát muối khắm lặm. Từ hôm sau lính ta lót tấm ni lông trên bao lô khiến dọc đường hành quân nước đái lợn chảy tồ tồ. Tối hôm ấy tiểu đội trưởng Chủng mắc võng gần mình tỉ tê. Chỗ này ngang với ngã ba An Mỹ ông ạ. Ừ phải. Thế rồi lại quay sang chuyện về thằng Hán Vân Đồn. Nghe Chủng nói đến đây mình vùng dậy phải ghi vào nhật ký, đây là câu chuyện đã hơn hai năm rồi, khi ấy mình là tiểu đội trưởng… 

Hôm ấy, nắng le lói cuối mùa khô và lom thom những bông hoa quỳ cuối mùa dọc đường 14. Ngoài đường xe địch chạy lên chạy xuống, vừa chạy chúng vừa bắn hú họa sang hai bên đường. Phía Hàm Rồng và Thanh An pháo chúng nó gõ như cầm nhịp cho dàn đồng ca ra rả tiếng ve trên cao nguyên. Hôm vượt qua nông trường chè Bàu Cạn thằng Hán Vân Đồn vơ được một túi cóc đầy chè búp. Tối ấy chui dưới hầm nó vò nát chè rồi đốt lom nhom lửa dưới hầm sao chè bằng cái ăng gô vuông. Đã mấy ngày nay tiểu đội mình có một tổ du kích một nam một nữ đi cùng. Cô gái Gia rai mới 18 tuổi áo cổ thuyền eo thon như con ong bò vẽ. Cô bảo tên mình là Hơ RLấp. Vì cái tên khó gọi nên lính mình cứ gọi là Rấp cho tiện. Sáng ấy tiểu đội ra phục đánh đường. Nghe du kích báo hôm nay sẽ có một tốp xe có tên chi khu trưởng Phú Bổn đi lên Pờ lây Cu thế là cả cối và tiểu đội bộ binh áp đường phục kích. Xe địch chay qua bị đánh cháy 2 chiếc còn thì lũ lính tán loạn nhảy vô rừng. Chỉ trong vài phút pháo địch trùm vào trận địa có mươi tay súng của ta. Dứt loạt pháo nổ, mở mắt ra thằng Hán nhìn thấy một bàn tay đeo đồng hồ rớt trên bãi cỏ trước mặt kêu lên tay thằng nào kìa chúng mày ơi!. Cũng đúng lúc ấy nó nhìn xuống tay mình máu chảy mà nó vẫn chưa thấy đau. Mahr pháo đã cắt lìa bàn tay nó ngọt lịm. Mình hô anh em rút lui nhanh. Thằng Chủng rất nhanh chùm lên tay thằng Hán cái khăn bộng dạ dày trâu rồi buộc chặt lại và chạy. Cô du kích Rấp nhặt vội cái tay thằng Hán còn dính cả cái đồng hồ chạy theo sau. Chiều ấy tiểu đội mình đươc lệnh rút về kết thúc đợt luồn sâu. Thằng Hán được khiêng ra viện X211 rồi đi Bắc. Nó xa bọn mình từ bấy đến giờ. Nghe nói cô gái du kích tên Rấp mang cái tay thằng Hán về chôn ở vườn nhà mình và gửi trả cái đồng hồ pol jot cho quân giải phóng. Đêm ấy khuya lắm tiểu đội trưởng Chủng kể rằng mới đi với nhau vài hôm đánh phục kích mà cô du kích tên Rấp đã cảm tình với thằng Hán. Có lần cô ta hỏi Chủng. Anh ơi nhà anh Hán ở đâu? Ở vịnh Bái tử Long, Chủng đáp. Là ở chỗ nhiều nước hả? Chủng bật cười. Ừ phải nhiều nước lắm. Cô gái cũng cười, cái cười tươi như nắng đọng trên hoa dã quỳ. 

 Tháng ba Tây Nguyên trời trong và hoa cà phê muốt mát trắng cánh rừng. Cao nguyên xa tít tắp là màu vàng của nắng và tiếng đại bác tiếng máy bay tuyệt vọng.

Tháng ba Tây Nguyên nắng òa xuống những cánh rừng nức nở hương hoa cà phê. Đi trong hương hoa cà phê mà người như say. Bộ đội đuổi địch chạy ràn rạt trên những cánh rừng hoa xấu hổ bắt đầu hé mắt tim tím.

Tháng ba nền trời xanh đến thắt ruột. Màu rừng thì vàng. Cái thứ vàng óng ót và màu nắng có ánh lên bụi đất đỏ bazan… đánh trận đã liền hơn nửa tháng không nghỉ ngày đêm nào. Thắt thẻo, vội vã, nhưng nhức, rạo rực, thậm thịch bước chân chiến trận. Bấy giờ hai Tiểu đoàn của Trung đoàn 3 nằm lại trong những cánh rừng cà phê, cách Buôn Hồ 2 kilômét về phía bắc.

Nắng tháng ba ở Tây Nguyên như mật. Hoa cà phê trắng muốt, thơm nức nở. Bàn chân sưng tấy lên vì những chặng hành quân rồi tác chiến liên miên từ đầu tháng tới giờ. Lính của Thành Ích lấy được cây đàn ghi ta trên đồn địch từ hôm qua, mấy thằng chúi đầu vào nương cà phê ôm đàn tập tưng. Máy bay địch vè vè lên rồi lại vè vè quay xuống. Kệ mẹ nó, mấy thằng lính đang ngồi hát với ghi ta. “Róc rách róc rách, nước luồn qua khóm trúc lá rơi lá rơi”. Này! Hát bé thôi. Đợi lệnh hành quân mà cứ như đi hội diễn văn nghệ thế à? Có thằng nào đó cười he he, trung đội trưởng là ca sĩ Trung đoàn thấy anh em hát thì phải ủng hộ chứ ạ. Thành Ích nhìn mấy chú lính mới bổ sung da vẫn còn hồng hào đáng yêu chợt nghĩ, chả biết chúng nó có tồn tại qua hết chiến dịch này không? Trong số đó hầu hết là học sinh vừa học xong cấp 3 năm ngoái. Có một chiến sĩ tên Hạnh mới vào tặng cho Thành Ích cuốn sổ tay. Nó bảo để trung đội trưởng làm thơ vào đấy thỉnh thoảng đọc cho bọn em nghe.

Pháo địch vẫn soèn xoẹt trên đầu, nằm chờ xe chả có việc gì phải làm. Thành giở cái ví nhặt được của một người lính VNCH hôm 12/3 ra xem. Có mấy tấm ảnh. Mặt sau của một tấm chụp người con gái mặc đồ tắm trên bãi biển, đề “Tình yêu bất diệt – Nha Trang mùa hạ 1971”. Ôi thấy sao cuộc đời đẹp thế… Rồi lại nghĩ bao giờ mình có được tặng tấm hình như thế này nhỉ? Khao khát ngày về, khao khát yêu khao khát đi học cứ thường trực trong đầu người lính. Rồi chợt nhớ, không được hữu khuynh. Ừ thì rõ rồi mình đâu có yếu mềm trong chiến đấu, thèm yêu thèm hát những bài ca tình cảm cũng ngài ngại. Thành Ích cứ thấy mình mâu thuẫn ngay cả với mình. 2 giờ chiều. Lệnh phát ra. Tất cả hành quân. Ồn ào, vội vã tràn ra đường 14. Chân đã lở loét lại càng nặng chình chịch vì ba lô và súng đạn, khiến những gương mặt lính chỉ nhăn với nhó.

Nắng vẫn vàng sau lưng, mồ hôi ướt nhoáng cả trên nòng cối 82 và trên những khẩu DKZ. Nhìn bọn hỏa lực thập thiễng khiêng đế cối, rạp lưng vác bầu nòng 12 ly 7 mà thương… Xe ô tô ào đến, đón lượt đầu rồi lượt hai tụi tiểu đoàn 7, chạy ngược về hướng bắc. Còn d8 vẫn hành quân bộ. Cứ thẳng đường 14 mà đi, mà chạy. Ven đường là những cây thông to và những bụi lau bạc phơ. Trời tháng ba nóng như sấy ba lô. Hơi thở ra mà cứ như cốc nước sôi kê lên miệng. Sao không cho bộ đội đi vào rừng nhỉ, địch cho máy bay oánh thì sao? Cán bộ D bảo kệ máy bay, đã có thằng cao xạ lo rồi. Chừng 5 giờ chiều thì đoàn xe bụi ngầu đỏ, tơi tả lá ngụy trang quay lại đón D8. Ra là xe chạy cuốn chiếu Bộ đội mệt quá, chen chúc lên xe cả trung đội ngủ luôn. Trung đội của Quyết và Phiến vẫn còn phía sau, xe của Thành Ích vượt lên trước. Chắc được chừng non hai tiếng đồng hồ, thì giật mình vì pháo bắn cách chừng 100 mét. Mảnh đạn bay viu víu. Gần 7 giờ tối, nắng đã tắt, mà trời vẫn sáng mờ mờ. Rừng cứ hồng hồng cái màu rất sợ. Cái màu hồng trước khi tím sẫm lại. Hơi bom, pháo khét lẹt cả cánh rừng. Đạn rơi trên sườn núi đá, khói nghèn nghẹt. Tiếng nổ vang vọng bên này sang bên kia oang oang. Kệ, cứ cố mà ngủ. Đã gần hai chục ngày tác chiến, đi liên tục, không có một đêm ngủ, không có một nơi trú quân lấy nửa ngày. Chân sưng lên, mắt hõm xuống. Nắng và bụi đỏ nhuộm trên tóc. Bụi đất chui vào họng, vào mũi, dính khin khít. Cổ họng lúc nào cũng như sắp nghẹn. Mắt ai cũng hai cục rỉ to như con nhặng, đến khiếp.

Xe đổ quân ngay chân ngọn núi đá cao ngất có một con suối rất đẹp.

Trời sám quánh lại. Địch bắn pháo qua núi chặn đường tiến của quân ta. Nghe tiếng nổ vang dội, đập vào vách núi, biết phía bên kia là Cheo Reo. Cả Tiểu đoàn không theo con đường chính nữa, mà sẽ vượt ngọn núi này, chạy tắt rừng chặn địch ở phía nam thị xã. Trong lúc lội suối để sang chân ngọn núi phải trèo, cán bộ tiểu đoàn nói là D9 đã đi trước, đang chặn địch ngoài đường rồi. Còn D7 giờ này thì đang xuống núi, chỉ có chúng ta bây giờ mới bắt đầu trèo lên. Chắc phải đến sáng mai mới qua được núi.

Suốt đêm, súng đạn, ba lô thít chặt vào ngực, có những lúc tưởng như không thể bò lên được, có những lúc muốn khóc quá mà không thể nào khóc được. Thành Ích lấy đoạn dây dép đốt lên soi đội hình của trung đội. Nhìn những tân binh ra trận lần đầu mà thương. Họ hưng hức rên rỉ mà không ra được nước mắt. Nghe có đứa gọi mẹ ơi, bố ơi trong đêm… Mười hai giờ khuya lên đến đỉnh núi. Nhìn xuống thung lũng Cheo Reo lửa đỏ rực, đạn vạch thành những đường đan chéo nhau đỏ vùn vụt. Cả thị xã bùng nhùng chuyển động những khối lửa. Trên cao nghe chỉ thấy tiếng súng lớn, Mệt quá, mà không được nghỉ. Lúc thì chui trong rừng cây rậm rạp, lúc thì tụt xuống vách đá hun hút. Khi leo lên đã vất, nhưng vẫn còn dễ hơn lúc tụt xuống. Tối như hũ nút, tối như bưng mắt. Cứ tụt bằng đít. Đến lượt bàn tay bám đá toe toét máu. Liên tục cán bộ giục nhanh lên. Chậm là lực lượng địch chạy mất thì ra bã. Lính thì lẩm bẩẩm, chúng tôi cũng đang đi nhanh đấy, hành quân bằng chân, bằng tay, bằng cả đầu đấy thôi. Các trung đội bộ binh mỗi người phải vác thêm một quả cối cho bọn hỏa lực. Có tiếng rên ư ử. Thành vội chạy lại thì ra một thằng lính đợt quân Phú Thọ lần đầu vào trận, ôm trước bụng quả cối 82, mếu máo , tay trái em trèo cây bị gãy từ hồi bé, không ôm được quả đạn, nó cứ tụt xuống anh ạ. Thành bảo nó, đưa khẩu súng AK anh vác hộ. Lúc ấy nó mới khóc được. Khóc một lúc hình như nó khỏe ra, lại đòi lại khẩu súng.

Trời sáng thì Tiểu đoàn xuống đến chân núi. Cánh rừng từ đây ra đường 7 còn 8 kilômét nữa. Rừng thưa, bằng phẳng hơn, nhưng đầy đá và suối cạn. Cỏ mùa khô vàng hoe, cao đến gối, rặt những khoọc và loại cây có gai ô rô. Tiếng súng nghe càng rộn rã, bộ đội chạy cuống quít, cán bộ giục rối rít suốt hàng quân. Thành ngoái lại thấy Trung đội trưởng Quyết và Phiến đang hò hét trung đội mình thắt chặt ba lô để vận động. Ròng rã một đêm leo núi, bây giờ lại chạy. Người cứ lủng lẳng muốn lăn quay ra đất. Thỉnh thoảng đại bác lại xoe xóe qua đầu. Chỉ có tiếng pháo mới làm cho lính như khỏe ra, chạy được. Còn cách đường 7 chỉ một cây số thì D8 đụng địch từ trong rừng nhô ra, cả lính và xe tăng chạy dạt vào. Tiểu đoàn nhiều thằng không kịp quăng ba lô nổ súng đánh ngay.

Mấy đứa 12 ly 7 giá súng nhanh thế, hàng loạt đạn nổ đùng đùng. Mấy khẩu B40, B41 nã loạt đầu chả có xe tăng nào cháy, chúng quay ngoắt lại, rẽ hướng khác tháo chạy. Lá rừng đổ rào rào. Cành cây kêu rôm rốp. Có tiếng la hét: Một cậu B40 vừa phang một quả trúng vào tụm địch 5- 6 thằng. Lệnh Tiểu đoàn truy kích ngắn. Thành Ích dẫn trung đội vừa chạy vừa bắn. Một trận tao ngộ chiến chả biết đâu là đơn vị mình, đâu là đơn vị bạn, cứ thấy địch là bắn. Cánh rừng cỏ đẹp thế mà đã vài mươi cái xác lính.

Lúc này con đường từ thị xã về đèo Tu Na xe địch bị bắn cháy nhiều quá nên địch hoảng loạn, chạy thục mạng vào rừng. Khổ nỗi, cánh quân này lại chạy vào đúng sở chỉ huy Trung đoàn 3. Vậy là tiểu đoàn 8 đang lo xúi quẩy vì đến sau lại gặp ngay trận đánh trong rừng bảo vệ E Bộ và khối trực thuộc. Chả kịp đào hầm nữa.

Thành Ích cho bộ đội của mình khẩn trương ăn cơm nắm. Nắm cơm từ trưa hôm qua khô như quả bưởi Đoan Hùng ngày Tết chưa kịp gọt. Nước thì hết. Nấp sau tảng đá, bụi cây, lính ta làm bữa sáng. Ngoài đường chắc đánh dữ lắm. Tiếng xe tăng gầm rú, tiếng B40, tiếng lựu đạn, phóng lựu… lúc òa lên rộ rạt, lúc ắng xuống. Máy bay gầm rú thả bom ngoài bờ sông, phía đông trận địa của bọn tôi. Hướng nào cũng mù khói, cũng la hét. Cho tới chiều, đã mấy đợt đánh bằng súng bộ binh, bắn mấy đợt xe tăng mà những cánh quân địch vẫn tràn vào cánh rừng có trung đoàn bộ. Tranh thủ lúc truy kích địch, chúng tôi kiếm tìm ba lô mà chúng vứt lại. Thành Ích có được mấy bao thuốc Basto, tựa lưng vào gốc cây hút khoan khoái. Có thằng bảo lâu lắm mới có thuốc hút, thật là hút quên chết. Thành Ích quay nhìn người lính của mình mà thương.

Thì ra cái sống cái chết đơn giản thế thôi sao, ngay cả trong lúc gay cấn nhất người lính chỉ cần một sự vỗ về, một thỏa mãn giản dị thôi cũng đủ xoa dịu nỗi lo về cái chết đến bất kỳ lúc nào. Thành bỗng nhớ là mình đã có mấy tấm ảnh trai gái miền Nam. Tranh thủ im tiếng súng liền mở ra xem. Trong đì đùng bom pháo xem mà thấy nhẹ cả lòng. Ở chỗ chết người lính chỉ cần có tấm ảnh người thân để nhìn, có những dòng chữ thân thương để nhấm nháp là nỗi sợ cái chết sẽ tan đi rất nhanh. Thành Ích mò xuống con suối cạn khô đầy đá và bướm trắng. Không thể tưởng tượng nơi này đông người thế. Hàng trăm, hàng ngàn người dân di tản thất thần, nước mắt ngắn dài, ôm nhau chúi vào từng hốc đá. Đại đội quân y đang tất bật đun nước sôi khử trùng y cụ, tiêm cấp cứu cho dân, băng bó cho những người bị thương.

Trong một cái lều căng bằng mấy tấm ni lông bộ đội có tiếng trẻ oe oe. Gặp Đinh Ngọc, nó bảo, bọn y tá đang đỡ đẻ cho dân, mày không nghe thấy sao? Đấy đấy đang oe oe đấy. Cái lòng suối cạn ấy chẳng qua là một đường phân thủy. Chẳng có một giọt nước, chẳng có một ngọn cỏ, được cái nó sâu và dài, đầy cát vàng rất sạch. Ở đây đầy đá cuội to như quả bưởi đều nhau, nhẵn hứn. Hòn nào cũng có thể làm đá nén vại cà được. Cái rãnh khổng lồ ấy chứa hàng ngàn con người tránh bom tránh đạn, hàng ngàn mảnh đời bất hạnh dạt về gặp nhau. Vậy nơi con suối cạn ấy họ đang chữa trị người bị thương và đón đỡ những sinh linh ra đời, Những cũng chỉ cách con suối ấy độ trăm mét thôi là cánh rừng đang oang oác đạn nổ, là cuộc bắn nhau mịt mù đạn lửa. Trong gầm rít của bom pháo Thành khom người chui vào một bụi le khô vàng gục đầu xuống một lõm suối. Mấy tên lính bỏ chạy. Thành Ích không bắn theo. Thành dựa lưng vào bờ đất dưới bụi le, giở xem mấy cái ba lô của địch nằm lẫn với những mảnh bông băng, thuốc lá, thuốc tây và một xấp thư. Trung đội trưởng Thành lom khom bò ra ngoài với xấp thư đã cuộn lại và mấy bao thuốc lá, chạy về phía chốt chặn của trung đội mình. Nấp sau một gốc khoọc, giở thư lính VNCH ra đọc. Nét chữ của một người vợ lính cũng giống như nét chữ những người con gái miền Bắc, yêu thương nhớ nhung người chồng ngoài chiến trận. Thư viết “… Quy Nhơn ngày… 1975 Anh rất yêu thương. Mấy rày nghe đụng độ trên cao nguyên mà em lo mất ăn mất ngủ. Anh có thường không? Có phải hành quân không?… Cầu trời phật, cầu ông bà trên cao, anh mau chóng mà về với ba má và em. Cầu cho đất nước mình hết giặc giã anh ơi…” Trong cái ngày đang đánh nhau ấy mà đọc thư đối phương rồi nước mắt ứa ra như đọc lá thư gửi cho mình vậy. Thành đã vi phạm kỉ luật.  Sự vi phạm mà chỉ có người vi phạm biết. Gấp vội tất cả thư nhét vào túi quần, Thành lặng im lau nước mắt. Rồi trong những ngày tiếp theo Thành còn nhiều lần đọc nhiều lá thư của lính VNCH nữa, cả những trang sách học trò nhặt được trên đường. 5 giờ chiều hôm ấy đại đội của Thành Ích và Quyết ra thay trận địa ở đầu cầu cây Sung. Trận địa đầu cầu ùn lại hàng chục xe, cả tăng thiết giáp, xe Đốt và xe GMC.  Xác người vắt trên những chiếc xe cháy dở, nằm trong những bụi cây nằm dưới một đồi toàn những ngô và đu đủ. Đoạn đường 4km từ đấy lên cầu Sông Bờ là những rừng me cũng đầy xe cháy. Nhiều cái còn đang cháy dở, đạn trong xe nổ đùng đoàng. Chỉ có 4 cây số ven đường rừng nham nhở hố bom hố pháo xe cộ cháy ngổn ngang.

Vừa bàn giao trận địa chúng tôi đã phải nổ súng đánh những toán địch liều chết vượt cầu Cây Sung. Cây cầu đã gục thành chữ V xuống dòng sông cạn. Ở cái đít chữ V ấy là ba xe GMC chúi vào nhau.

Đến đầu cầu, Thành Ích gặp ngay thằng ca sĩ trung đoàn tên là Tạ Cư. Tạ Cư hỏi Thành Ích, chúng mày vào thay à, bọn tao mệt sắp chết rồi, tao sợ lắm rồi mày ạ. Chết nhiều quá. Thành hỏi, đại đội mày chết nhiều à? Cư không nói mắt đờ dại vì mệt vì thiểu ngủ. Bỗng nó nói gọn lỏn Thương quá.

Rồi nó đi luôn. Nó đi như chạy trốn một điều khủng khiếp. Thành Ích nhìn theo Tạ Cư, thằng bạn ở đội văn nghệ Trung đoàn hôm nào. Cái thằng luôn hát bài… “đám cháy rừng đã bốc cao ngùn ngụt…”.

Đại đội trưởng bố trí đội hình. Các B trưởng bò đi quan sát khu vực đoạn đường chừng vài trăm mét của đại đội mình. Trung đội của Quyết được bố trí cách cầu 100m, sau hai cây me chua. Hai cây me nằm cách đường mươi mét, gốc bằng đầu gối. Dưới gốc cây là ba xác lính và một xác dân thường. Cánh rừng này sao mà nhiều me chua thế. Tối nhoang nhoáng, Quyết bảo một chiến sĩ kéo một chiếc đệm từ cái xe tải vỡ toang, đắp lên mấy cái xác xấu số. Quyết cho lính đào hầm sau hai cây me nhưng không thể đào được vì không có cuốc chim. Đất ở đây khô khốc toàn đá sỏi. Mà quái lạ, chả thấy cái hầm nào của đại đội trước để lại cả chắc là họ vội quá chưa kịp đào hầm, mà kịp làm sao được khi mờ sáng chạy từ núi ra đến đường là nổ súng ngay rồi trận đánh liên miên tới tận chiều. Nhìn ra ngoài đường trong bóng tối nhập nhoạng, thấy chiếc cuốc Mỹ cài sau một cái xe Jeep, Quyết chạy nhào ra để lấy cái cuốc. Ra đến nơi mới để ý thấy người đàn ông mang binh phục sĩ quan chết gục trên vô lăng. Ở ghế bên, là xác người phụ nữ mặt mũi đã xám ngắt. Quyết bỏ ngay ý định lấy cái cuốc, chạy về sau hai cây me ôm ba cục đá to đặt lên phía trước để chắn đạn. Đêm ấy, chỉ vài lần nổ súng với những toán lính địch liều lĩnh vượt cầu. Cả trung đội không ngủ. Quyết cứ nhìn ra phía hai vợ chồng người sĩ quan chết trên xe. Hai cái xác ướt thũng sương lạnh cao nguyên. Mấy chiến sĩ nằm sau gốc me cũng lạnh gai người vì mấy cái xác chết phía ngoài gốc cây, chỉ cách mình vài sải tay. Không muốn nhìn những gì trên mặt đất, Quyết ngửa mặt lên cây. Đêm sáng suông. Từ trên cành me sương rỏ giọt lành lạnh. Đêm lặng xuống không còn tiếng súng như lúc sáng, không có tiếng chim không có tiếng gió. Nằm giữa những xác chết ngửa mặt lên nhìn trời sao có những con kiến bò lên mặt mà không dám đưa tay lên vuỗi sợ như tay mình sẽ chạm vào người những tử thi của đối phương. Đã hàng chục trận đánh từ khi vào chiến trường Quyết thấy những xác chết của lính bị đạn người nào trên khuôn mặt cũng đau đớn. Chỉ sau một vài tiếng đồng hồ là những khuôn mặt ấy trở lại thật hiền và ngây thơ. Người ta bảo đó là lúc ấy hồn đã lìa khỏi xác. Quyết lạnh dựng tóc gáy. Vậy ra trên đầu mình trên những vòm cây me kia những linh hồn chết trận nó đang ở trên đó , nó đang nhìn mình. Quyết nắm chặt lấy quả lựu đạn. Trong vòm trời lờ mờ, những quả me cong cong như quả đậu ván rung rinh hệt như có người động chạm vào nó. Ừ phải chúng nó cũng khát nước như mình lúc này. Quyết sờ vào cái bi đông đã khô nước. Trận địa đêm bi ai vắng lặng có rất nhiều sương rơi. Tháng 3 Tây nguyên sương nhiều lắm.. Ngoài phía bờ sông có những đống lửa chả biết của dân đốt nương, hay của người di tản leo lét cháy. Chả ai muốn mò ra xem ta hay địch nữa. Quyết nhận ra trong sự nín thinh của mình lúc nửa đêm trên trận địa, không gian giống như đang hấp hối. Nằm giữa vô vàn xác chết mà nghe tiếng chim đêm thấy như tiếng nói thần chết, nhìn những vì sao trên trời cũng bỗng nhiên nhòe nhoẹt đỏ như mắt cú. Quyết thở thật khẽ mà nghe rõ trống ngực đập thình thịch. Quyết không rõ là mình sợ sệt hay bình thản mà thấy mình đang chênh vênh bên cái vực đen ngòm. Quyết đang sống cùng với cái chết trong một cánh rừng chết. Quyết đang nằm dưới gốc me trên đường số 7.

Đêm buông từng giọt sương bải hoải. Những cây me cũng thức. Nó chứng kiến những sinh mạng kia lúc lìa đời, nó chứng kiến những chiếc xe tăng M41, M48 sáng nay biến thành cỗ quan tài lửa và chính nó bây giờ cũng tả tơi cành lá vì mảnh pháo.

Nhưng nó vẫn sống, đêm nay nó cũng nghẹn ngào ngậm những giọt sương đêm, nhọc nhằn che sương cho cả những người lính phía bên kia cho cả bên này đỡ lạnh…

Một ngày chiến đấu trôi qua. Đại đội lại vơi đi một ít. Ba thằng trung đội trưởng nhìn nhau buồn rượi. Trung đội nào cũng có những chú lính vào trận đầu tiên là hy sinh. Đứa nào cũng rất trẻ và đẹp.

Nắng suồm suộm trên khắp rừng. Đã qua những tháng ba ở Gia Lai, Kon Tum. Ở đấy miên man những là hoa dã quỳ, những triền đồi hoa xấu hổ bập bùng và nương rẫy cà phê xanh ngằn ngặt. Càng ra xa mé biên giới phía tây, càng nhiều rừng khộp. Rừng khộp nhôm nhoam vàng, xanh xỉn đói nước. Lúc này tháng ba ở Phú Bổn đã kém xanh. Màu của rừng Cheo Reo râm ran vàng. Cái màu vàng nhức nhối vì ve kêu và bụi đất. Hai ngày nay, mùi rừng cháy, nhà cháy, cả những lớp bụi ba zan cũng cháy khiến không khí của thung lũng này có mùi ngòn ngọt của đất cháy quyện lẫn mùi đăng đắng của thuốc đạn. Hít thở thứ không khí cay xè, khiến mắt bộ đội lúc nào cũng rỉ ngoèn, ngưa ngứa. Ngửa mặt lên giời, mây trắng tinh từng vạt mỏng như khăn voan bay dập dìu về phía Phú Yên. Trời tháng ba xanh thắt thẻo, xanh đến buốt lòng.

Phía bờ sông Ba và cả trong các bìa rừng, nhiều tàn binh địch rút chạy. Bên dưới cái cầu chữ V bằng thép là con suối chảy ra sông Ba. Về mùa khô dòng nước trong veo len lỏi giữa những đụn cát vàng. Bây giờ be bét những vết xích xe và xác người. Đại đội được lệnh chuẩn bị hành quân về hướng Phú Túc. Bộ đội ra ven đường núp vào dưới bóng những cây me cọc cằn. Nắng chói chang, lính xuống suối múc nước. Suối nhiều xác người. Có một chiếc xe đầu rúc vào bụi gai cũng đầy xác chết. Thành Ích cố không nhìn vào đấy. Anh dặn anh em, đào vũng ven bờ để nước suối ngấm qua cát vào mà gạn nước. Bỗng có tiếng trẻ khóc. Thành ngoái lại, một đứa bé chừng hai tuổi bò trên những cái thây người xám đen từ hôm qua. Kỳ lạ thế.

Nó rất tỉnh táo. Mắt ráo hoảnh. Thành nhìn lên đường thấy một lính bên trung đội của Quyết Hà Giang liền gọi. Chới ơi, xuống đây. Chới chạy xuống. Anh ào vào cái xe cháy thui. Đứa trẻ bám vội lên anh. Chới kêu, ối giời ôi sao mà mày còn sống được hả cháu! Chới ôm lấy nó. Cái quần của nó két đen máu Chới vứt đi, nó chỉ còn cái áo. Con bé đang tuổi tập nói. Nó í éo, mắt long lanh sáng. Nó đói lắm. Nó cấu rất chắc vào tay anh Chới. Chới bế nó xuống suối rửa chân tay và lau mặt nó rồi bế lên đường cho nó ăn miếng lương khô.

Bỗng một loạt AK rồ lên. Dưới bờ suối cạn có tiếng chó kêu ăng ẳng. Thành Ích chạy vội xuống bờ cát vàng thì thấy thằng Đấu xách súng đứng mặt như mếu. Đấu còi bảo, mẹ cha mấy con chó nó tranh nhau cắn xé chân tay người. Tao bắn lũ chó khốn nạn ấy đấy. Thôi tao đéo uống uống nước ở đây nữa. Con suối này biết bao nhiêu là xác người. Nói rồi nó quệt nước mắt lên ống tay áo đầy bụi đất bazan đỏ quạch và quay trở lên vạt rừng rất nhiều cây me chua. Chiều nắng oi nồng. Hàng quân đang ngồi đợi xe lên đường đuổi địch, mọi người xúm vào đứa bé mà Chới bế về. Cũng lúc ấy trung đội của Quyết mang về một thằng sĩ quan tâm lý chiến. Nó bảo nó người Huế và từng là cử nhân văn chương. Thằng nói đến là nhiều, nó nói về chủ nghĩa này chủ nghĩa nọ và cam đoan rằng chủ nghĩa cộng sản các anh sẽ thua chúng tôi. Cả hàng quân toàn lính trẻ cười ồ. Kệ mẹ mày, cho mày hót. Lúc này chúng tao đang rất mệ và chả bụng dạ nào nghĩ về phạm trù của mày. Lúc này cũng chả ai thèm để mắt đến thằng tù binh bẻm mép. Chỉ lo cho cháu bé. Mấy thằng lính trẻ Phú Thọ đánh trận đầu hỏi Thành, bố mẹ nó đâu anh nhỉ? Thành Ích im lặng chả nói gì. Anh Chới bế đứa trẻ lại đưa cho tên tù binh. Này, mày là cử nhân cử tỏi gì cũng được. Nhưng bây giờ việc của mày là bế đứa trẻ này đi về hướng rừng xanh kia. Ở đấy có người của Quân giải phóng. Họ sẽ nuôi đứa bé và cũng cho mày nhập vào đội hình của tù binh ở đấy. Đứa trẻ khóc ré lên, ôm chặt lấy Chới. Chới cũng rơm rớm nước mắt, vỗ vỗ đít đứa bé nói khe khẽ, đi với nó để mà sống con ơi. Chú còn phải đi đánh nhau bây giờ. Thằng sĩ quan bế đứa trẻ đi rồi. Trung đội trưởng Thành bảo mấy chiến sĩ mới, chúng mày đi theo nó luôn đi. Thế nào nó cũng vứt con bé vào bụi cây mà xem. Mười phút sau, lính ta lôi thằng sĩ quan và cùng với đứa bé khóc ngặt nghẽo về. Chới ôm chầm lấy con bé. Một thằng dộng cho thằng sĩ quan tâm lý chiến mấy báng súng. Này thì cử nhân này. Mày muốn chết ngay bây giờ không? Hự. Đại úy này! Hự. Văn chương này! Hự, hự. Lắm mồm này, văn chương này hự hự. Chỉ việc bế đứa trẻ đi vô cái suối cạn, thì mày cũng sống và người ta sẽ cứu nó. Vậy mà mày nỡ vứt nó vào bui rậm. Thằng sĩ quan ngụy mặt tái dại, run rẩy. Vừa lúc có mấy thằng lính vận tải C25 đi vào. Chúng nó bế đứa bé đi. Anh Chới dụi mắt nhìn theo con bé đang khóc giãy giãy lên. Chúng tôi ngồi ở đầu cây cầu gãy cũng nghẹn ngào. Chới bảo, nó cũng bằng con bé nhà mình lúc mình về nghỉ phép đi B các ông ạ.

Đêm ấy cuộc hành quân truy kích địch trên đường 7 bắt đầu.

NGUYỄN TRỌNG LUÂN

(Còn tiếp)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *