Chùm thơ Ngọc Phượng: Bay đi, bay đi phù du

Vanvn- Nhà thơ Ngọc Phượng tên thật là Trần Thị Ngọc Phượng, sinh năm 1955, dân tộc Khmer, quê quán Khánh Hưng – Sóc Trăng, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Sóc Trăng, đã xuất bản các tập thơ: Bài ca chim sáo, Thầm lặng, Nàng Hêrát, Điệp khúc của dã tràng, Ai cúi nhặt trời xanh… Bà đã qua đời vào trưa ngày 25.3.2022 (nhằm ngày 23.2 năm Nhâm Dần) tại thành phố Sóc Trăng, hưởng thọ 68 tuổi. Tưởng nhớ nhà thơ Ngọc Phượng, Vanvn.vn xin giới thiệu chùm thơ của bà như một nén nhang tiễn biệt…

Nhà thơ Ngọc Phượng (1955 – 2022)

BÀI CA CHIM SÁO

 

Em hát gì

chim sáo nhỏ xinh ơi

chiều nắng tắt kia rồi

tiếng tù và gợi lòng tôi nhớ quá

một sườn đồi nở hoa

trời trong xanh tháng ba

 

Sa-ri-ka-keo

Chim sáo nhỏ

dây nhãn lồng đơm bông trắng ngõ

trắng như màu trăng non

 

Chim ghé tìm chùm quả con con

vừa ửng chín dưới làn sương mới

chim gọi gió và chim gọi nắng

mùa xuân em hay lộc biếc trên cành

 

tán lá râm chim tìm xây tổ

con kinh sâu dẫn nước lên đồng

Chim hát vì dòng sông

tin cậy gởi nguồn phù sa cho đất

 

Đất – bà mẹ có tấm lòng đôn hậu nhất

nên đi xa sông vẫn nhớ tìm về

Em hát gì chim sáo nhỏ xinh ơi!

 

BAY ĐI PHÙ DU

 

Bay đi, bay đi phù du

Tắp tắp con đường mây trắng

Hoa mỏng tợ như chưa hề có thật

Như là tên

Chỉ chạm nhẹ vào hồn

 

Gió làm gã sở khanh đùa giỡn

Rứt tình cây ném xuống lòng đường

Em thanh thản cắp làn hương ngời ngợi

Sớm mai vào cõi hư

 

Bay đi, bay đi phù du

Tôi ở bên nầy chiếc cầu chưa nối nhịp

Chưa kịp vài giây đưa tiễn

Chớp mắt xa rồi

Xin đủ chạm hồn thôi

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

QUỲNH HOA

 

Cám ơn quỳnh hoa nhỏ

món quà bé xíu của con

gian phòng bỗng vui hơn

khi con tíu tít đuổi theo chú mèo bông đùa bóng nắng trên tường

 

Chỉ còn hai má con

với tấm gương trên bàn soi xuống

chiếc ghế nơi ba ngồi

tháng năm nào như một dấu son tươi

 

Ngày qua trong tiếng cười

trong giấc ngủ hồn nhiên đôi mắt khép

hẳn con mơ những điều rất đẹp

má chờ con ở cuối vườn

bên chậu quỳnh tắm đẫm hơi sương

 

Đêm hoa quỳnh tỏa hương

con gắng thức đợi giờ hoa nở

(cánh mỏng mảnh và hương dễ vỡ)

má ôm con vào lòng

gió xuân vờn vòm lá sớm mai xanh

 

Mái nhà em có anh

không thể vắng Quỳnh Hoa nho nhỏ

 

TỪ KHOẢNG SÁNG CON NHÌN

 

Những bông cúc vàng mùa xuân

Nắng đẹp quá, như nụ cười trẻ nhỏ

Mặt trời vẽ dấu son hồng rạng rỡ

vào chân mây

tươi thắm một tâm hồn

Mắt ba hiền

Sâu thẳm tình thương…

 

Cái mầm xanh đang vươn

Từ khoảng sáng con nhìn…

Sợi rễ mầm bám tròn chân đất ướt

Sợi rễ ngoan ngậm dòng nước không rời

Mạch sống vừa sinh sôi…

 

Vì sao rẻ ôm chân đất ?

Con hồn nhiên hỏi ba

– “Đất là má nuôi cây lúa lớn

cái mầm kia là con của ba …”

Mỗi chuyến đi xa

con nhớ mảnh ruộng nhà

Mảnh ruộng bón mồ hôi ba trong từng gốc lúa

Mảnh ruộng sớt chia niềm trăn trở

Khi hạt giống vừa gieo

(hạt giống mang theo)

mơ ước của ba những lần suy nghĩ …

 

Bây giờ thì con hiểu

câu hát nào xưa má hái đưa con :

“quốc xa nhà… chim quốc nhớ quê hương”

Vầng trán ba trầm tư nghiêng xuống

Nếp nhăn hồn trên làn da sạm nâu

(Nếp nhăn đánh dấu một đời ba nuôi con lam lũ)

Những nếp nhăn chỉ cho con rõ

Từ một cách nhìn…

Hột cơm con ăn

Áo quần con mặc

con tươm tất đến trường đùa giỡn tung tăng

– Cái mầm xanh

Ba nuôi dưỡng với tháng năm hy vọng con khôn lớn nhờ mồ hôi lao động

Nhớ ơn thầm từng vết chai tay

 

và hôm nay.

Từ khoảng sáng con nhìn, bát ngát

Mảnh ruộng nhà mùa hợp tác đầu tiên

Vầng trán ba nghiêng …

khoảng sáng đẹp ngời lên chí hướng

Sáng soi đường…

Con mạnh bước chân đi …

 

TỰ KHÚC

 

Xa lắc mùa thu trong mắt nai xưa

Sớm mai mưa

Em mệt mỏi

Và buồn

 

Nhòe một nẻo đường sương

Qua muộn màng

Qua tàn lụi sắc hương

Chúa vẫn trẻ nghìn năm trên thánh giá

Chúa gởi gắm điều gì trong đá

Mà dấu đinh tội hình

Lại vô tình làm rỏ máu con tim

Em lắng nghe em khóc

 

Giọt nhức nhối giấu vào tâm thức

Em hát ca là lúc

Em mệt mỏi và buồn

 

Ai cúi nhặt trời xanh?

 

Không tìm nữa

Nụ cười và nước mắt

Một thời ta năm tháng ngỡ yên nằm

Ai cúi nhặt trời xanh?

 

Ai cúi nhặt tàn quanh

Ai hát

Ai níu giữ mong manh sợi nắng?

Đêm dài lắm và ngày thì ngắn

Vọng trăm năm chưa suốt một ân tình

Đành hờ hững lặng thinh

 

Qua đời nhau cỏ đắm mù sương

Chiều lộng quá sao lời ca bỗng tím

Trên cành chia biệt

Lá tôi vàng

Ai cúi nhặt trời xanh?

 

Lá tôi buồn

Ai cúi nhặt tàn quanh?

Nhớ của xa ơi!

Tất cả lòng thành

Tranh của họa sĩ Nguyễn Anh Đào

THÁNG GIÊNG VÀ CỎ

 

Phải đâu là ta của thuở ta xưa

Hay huyễn hoặc thả đầy mơ cho gió

Ơi hỡi gió

Mi làm ta ngợp thở

Tháng Giêng gần như suýt chạm vào tim

 

Giêng gửi điều gì ở cõi vô ngôn

Cái khoảnh khắc ta buồn như hạt bụi

Trôi lầm lụi giữa vô hình vô tướng

Giữa vô cùng

Nào biết chỗ ta rơi

 

Vẫn nguyên lành một tháng Giêng tươi

Hơi khẽ động nhành xuân treo trước ngõ

Thiên hạ tìm hoa

Ta tìm cỏ

Ngỡ ngàng xanh

Mùa thức

Đợi ta về…

 

THẦM LẶNG

 

Tôi giữ làm gì một mớ xương hoa

Kỷ niệm ép vào quyển vỡ

Còn vẹn nguyên nỗi nhớ

 

Tôi chờ người dưới mưa

Tôi đợi người trong nắng

Mùa thu màu trăng trắng

Cây sầu đông tỏa nhánh quanh đời

 

Bay về đâu phấn ơi

Cho tôi hứng ít tàn rơi bụi đỏ

Thả vèo theo gió

Hiên nhà bên vắng tiếng ai rồi

 

Tôi giữ làm gì ký ức riêng tôi

Hoa tím rụng vườn xưa cửa đóng

Chiều thinh lắng mà lòng tôi biển động

Ngọn sầu đông ngả bóng qua thềm…

 

Ô CỬA NHỎ

 

Lúc mầm trong hạt

Đất còn phơi trắng nắng ngoài đồng

con bướm vàng đi rong

ô cửa nhỏ là mùa xuân của bé

 

cô hoàng yến có điều chi mới mẻ

hỏi trên cành ô môi

cảnh hoa chờ ngậm giọt sương rơi

Ô cửa nhỏ là niềm vui của mẹ

 

Ô cửa màu xanh lam

nồng nàn hương cỏ ngái

con nhìn quen lối ấy

bước ba về qua sân

tuổi thơ nào khoảnh khắc chợt bâng khuâng…

 

Đậu là cái bình thường em nghĩ

bằng năm tháng trôi qua

một vuông rào, ô cửa nhỏ quanh ta

 

trời trong quá khiến lòng em bối rối

Ô cửa mở với mưa rừng gió núi

và người yêu đi xa…

gió bên ngoài khẽ động một bông hoa

 

Đâu chỉ là phôi pha

mà chật hẹp hồn ta: Ô cửa nhỏ

khi em đến với trời xuân mở ngõ

sớm mai sương và nắng đỏ trên cành

ở nơi này em sẽ gặp anh

 

ở nơi này vòm lá biếc xanh

con chim hót cũng gợi tình xứ sở

cây thốt nốt cây dừa chung nỗi nhớ

bè bạn vong tiếng gọi buổi lên đường

gió trên đồng vọng mãi mùi hương

 

Đâu là lúc bình thường ta nghĩ

cho những điều riêng tư …

 

NGỌC PHƯỢNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *