Ba cây bút ở vùng văn Điện Biên hôm nay

Vanvn- Điện Biên Phủ, trong truyền thống đã có nhiều tác phẩm của các nhà văn lớn, định vị nhiều trong vùng chiến đấu và chiến thắng. Hào quang bóng phủ của nó giờ vẫn còn mạnh khiến người viết sau nếu không đủ tài, vững bút ắt sẽ bị bạn đọc tẩy chay. Nhưng Điện Biên không chỉ có mấy di tích lịch sử, mấy bản văn hóa đón khách. Hiện tại còn bao nhiêu bản mường vô danh, có những con người nhỏ bé lặng thầm giữa mênh mông núi rừng. Họ vui buồn, no đói, nghĩ suy, mong muốn… họ rất cần đến ánh sáng nhiều người để soi mình nhưng không bao giờ, không có khả năng lên tiếng.

Nhà văn Nguyễn Đức Lợi

>> Văn chương nơi góc trời Tây Bắc

Vậy nhưng, tiếp theo, sau thời nhà văn Mạc Phi (những năm bảy mươi – chín mươi/thế kỷ 20) đến nhiều chục năm sau, dòng ánh sáng ấy vẫn chưa xuất hiện, văn Điện Biên vẫn trôi không, ắng tiếng. Cứ tưởng những trang viết cây bút nay cũng bị hút lùi về vùng hào quang xưa, thành “tượng đài chiến thắng” trên đồi X1, Y2 nào đó rồi. Tưởng thế là đúng, bởi Điện Biên dễ ra những cảm xúc giống thơ lắm. Mặt đất, mỗi m2 đều đẫm di tích, bầu trời không khí luôn vang vang “lừng lẫy năm châu chấn động địa cầu”. Trong vùng ngân nga ấy, văn xuôi xứ hoa ban cũng dễ được mùa lau mùa chít lắm nếu chỉ đơn giản kể tả, cập nhật bằng những minh họa, ngợi ca xuôi dòng tha thiết.

Tưởng thế nhưng không phải thế. Dưới núi trọc, dưới tán rừng, mạch ngầm văn xuôi Điện Biên vẫn chảy. Không róc rách, không tiếng gì, không ai biết… Cho đến một ngày suối sông biển lớn có một dòng văn Điện Biên.

Đó là một Điện Biên khác, một miền núi khác – vừa hoang sơ bản ngã vừa hiện đại, vừa thật hột, thô mộc vừa đớn đau, dữ dội…Tất cả vẫn tươi dòng chuyển lên trang viết. Những thường ngày phố núi, mường bản, từ người lớn lớn đến người li ti đã được cất lên, mở ra, rờ rỡ.

Nhà văn tiêu biểu cho dòng Điện Biên mới, sâu hút ấy là Nguyễn Đức Lợi. Sinh ra lớn lên ở miền núi Sơn La, rồi tiếp theo mưu sinh lập nghiệp ở Điện Biên, núi miền hơn nên con người Nguyễn Đức Lợi là tất cả trong ngoài những nét miền núi… hoang dã quyết liệt, cao sâu đẫm đã tận cùng. Từ đời quăng quật ra văn, nóng cay bụi thốc, khác hẳn với những món văn thường có. Nguyễn Đức Lợi hiện đã xuất bản hai tập truyện ngắn: “Gia đình thợ mộc”, “Ma núi rắn” và một tập bút ký “Hoa xương rồng trên cao nguyên Sín Chải”. Giải thưởng thơ Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội, Giải Nhì truyện ngắn báo Văn Nghệ (Hội Nhà văn Việt Nam)…

Nhà văn Du An

Du An xuất thân thầy giáo núi, đến với văn chương đằm đằm câu chữ. Truyện Du An đi sâu vào đời sống thường nhật, nhân vật của anh là những người bình thường ở bản mường, phố núi. Đó là hình ảnh thầy cô, trường lớp vùng cao; những trí thức rấm rứt trong khuôn sáo nhạt thếch, những người “vô danh” trong ước mơ giản dị… được cắt lớp, chiếu chụp ở những góc độ mới tạo nên những nhân vật tươi ròng, gần gũi. Hiện Du An đã xuất bản năm hai tập truyện ngắn: “Lông gà và lá chuối”, “Người rừng rừng người”, một tập ký – “Cây đào Pháp trên đất Mường Phăng” và hai tập truyện thiếu nhi – “Xuống phố”, “Ngã từ trên trời xuống”. Giải thưởng thơ Tạp chí Văn nghệ Quân đội 2011, giải nhì giải thưởng Quỹ nhà văn Lê Lựu 2018, giải thưởng văn học thiếu nhi (NXB Kim Đồng) 2015…

Nhà văn trẻ Phan Đức Lộc

Phan Đức Lộc là nhà văn trẻ sinh năm 1995, tân hội viên hội nhà văn Việt Nam năm 2021. Trẻ về tuổi đời tuổi nghề nhưng Phan Đức Lộc đã có một gia tài kha khá – 2 tập tản văn (Mùa sương thương mẹ, Ngõ hoa một thuở gót mềm) 3 tập truyện ngắn, truyện dài (Cuộc phiêu lưu của Gà Ô và Quạ Khoang, Kiếp người trôi ngược, Mùa sen trắng) 1 tiểu thuyết (Tuyết đỏ) và nhiều giải thưởng văn chương uy tín –  Giải Nhì cuộc thi truyện ngắn Tạp chí Nhà Văn & Tác phẩm 2018 – 2020, Giải Ba cuộc thi truyện ngắn “Một nửa làm đầy thế giới”, NXB Văn hóa – Văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh (2019), Giải Nhất truyện ngắn cuộc thi sáng tác văn học trẻ tạp chí Xứ Thanh (2018)…

DU AN – THIỆN KẾ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *